Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015

TƯỞNG NHỚ CÁC NHÀ THƠ TIỀN CHIẾN

THƯƠNG NHỚ CÁC NHÀ THƠ ĐÁNG YÊU TIỀN CHIẾN
Vang bóng một thời các tiếng thơ
Cho ta ngơ ngẩn đến bây giờ
Tình là chiếc lá thu vàng úa
Ôi biết bao lời với mộng mơ !
Chỉ một thời thôi hoa cũng phai
Như mùa thu chêt ở trên cây
Nhớ thương người viết thơ tình cũ
Cho trái tim ta ứa lệ đầy !
Một thời ơi hởi cũng đi qua
Như trăng phai úa để trăng tà
Trăm năm là mấy tình nhân thế
Nhơ thương ai đó một thời xa !
Trăng tình gối mộng tuổi xuân mơ
Tuổi nhớ tình yêu tuổi đợi chờ
Ôi tuổi thần tiên không mấy chóc
Cho ta ngồi đó mộng tình thơ !
Ôi những hồn thơ thế hệ qua
Nhớ thương ai đó một thời xa
Mà hương tình cũ còn vương vấn
Bao trái tim yêu thắm lệ nhòa...!
THƯƠNG ÁO DA TRỜI
Thượng đế ban ta một nỗi buồn
Để là nhớ nhớ với thương thương
Thương ai tóc rũ chiều sương lạnh
Thương áo da trời ngát sắc hương !
Thượng đế ban ta chữ ái tình
Một nàng trinh nữ dáng xinh xinh
Mắt đen lay láy ta nắm mộng
Tóc xỏa buông lơi rất gợi tình !
Tình yêu là đó chốn nhân gian
Như vườn hoa cúc với hoa lan
Là hoa trinh trắng hoa tình ái
Hoa của muôn đời hoa mỹ nhân !
Hoa nào gợi cảm để ta yêu
Hoa để lòng say quá mỹ miều
Hoa trái tim tình ai mới nở
Trong vườn hoa thắm dáng đăm chiêu !
Hoa của tình yêu hoa nhớ thương
Trong vườn muôn sắc gió đưa hương
Là hoa ân ái hoa tình ái
Nhan sắc giai nhân rất lạ thường !
Hoa mỹ nhân làm ta ngẩn ngơ
Để yêu say đắm để làm thơ
Chiều nay ta thả thơ tình ái
Để yêu say đắm để mong chờ !
Thơ đấy là ta hay của em
Ta yêu say đắm trái tim mềm
Là tim em đó tim tình ái
Ta đã mơ màng hôn trái tim...!
Trái tim em đó trái tim yêu
Làm động tim ta nhảy lộn chiều
Bởi trái tim tình em hấp dẫn
Cho ta ngây ngất bởi vì yêu..!(lúc 18 tuổi)
THƠ TÌNH NGHE MÊ LY (thơ vui)
YÊU AI TÌNH SI SI
ĐỪNG AI CHÊ ẤY NHÉ
THƠ VÀNG MỌC RÂU DÊ !
Xuân này anh lên ngồi
Tình xưa lạc hậu rồi
Tình nay ta lãng mạn
Yêu nàng trong mưa rơi....
Mưa ướt áo em rồi
Áo em dính sát người
Ôi vô cùng hấp dẫn
Cho say đắm hồn tôi !
Chiều nay mưa rơi rơi
Mưa ơi mưa đừng rơi
Cho ta cùng ai đó
Ôm hôn nhau trong đời !
Rồi mưa cũng thôi rơi
Cho tôi ở bên người
Tôi yêu màu hoa thắm
Làm say đắm hồn tôi..!
Tình yêu tôi cho ai
Là tình yêu ngất ngây
Tôi yêu hoa màu đỏ
Trên vườn tình đắm say !
Tình yêu nào cho em
Là tình yêu trái tim
Đêm đêm ta nằm ngủ
Bao giấc mơ êm đềm !
Tình yêu nào cho anh
Bằng đôi mắt long lanh
Mắt tình yêu sáng rực
Trong vườn yêu lá xanh !
Tình yêu nào cho ta
Hương sắc em mặn mà
Hoa tình em quyến rủ
Làm xao xuyến hồn ta !
Tình yêu nào ai ơi
Để mình yêu trong đời
Nhớ ai buồn không ngủ
Nghe tình cao chơi vơi...!
Tình yêu nào mênh mang
Tình yêu nào thênh thang
Như rừng xanh lá đổ
Như gió mưa suối ngàn......
Tình mãi còn trong tôi
Dư âm tiếng ai cười
Ta ru tình em ngủ
Em mơ màng bên tôi ! (lúc 19 tuổi)


AI ĐÃ SAY TÌNH TÔI CŨNG SAY
Ai đã say tình tôi cũng say
Say rượu tình thơ tôi ngất ngây
Say như Ông Tản Đà xưa đó
Quậy phá thiên cung nước ngập đầy !
Ta say trời đất cũng lăn quay
Say với tình yêu say ngất ngây
Rượu đên môi yêu ta sẽ nhấp
Cởi Hạc lên Tiên nhậu tối ngày !
Rượu tình thơ đó cũng tình thơ
Rượu đã vô rồi ta mãi mơ
Rượu cạn rồi ai ta lại phải
Ôm người yêu dấu kéo dây tơ !
Dây tơ tình ái buộc trần gian
Cho nên thi sĩ cứ mơ màng
Tình là thơ ấy thơ cùng rượu
Ta thả thơ bay ngập suối ngàn !
Suối thơ tình đó của trần gian
Hoa nở vườn yêu cõi điạ đàng
Để cho ta đó làm thi sĩ
Thả hồn du mục gió trăng tan !
Tình thơ ta đó để ta say
Đất trời muôn thuở mãi còn quay
Và trăng chiếu sáng hoa tình ái
Rượu với tình thơ mãi ngập đầy..!
TÌNH THƠ BẤT TỬ
Thơ là thắp sáng bạn đường ơi
Thắp sáng hương yêu mộng với đời
Bất tử tình yêu là bất tử
Ta viết cho vui để tặng người !
Thơ cũng yêu mà ta cũng yêu
Để cho lửa cháy biết bao chiều
Tình là bất tử ai hay biết
Thơ cũng đau thương lệ rất nhiều !
Thơ tình là thế là thua lỗ
Thương cuộc đời ta phải lạnh lùng
Phải chăng thi sĩ là đau khổ
Bởi vì yêu quá hoa ra khùng !
Rồi ta ngồi đó viết thơ điên
Cho ai sắc đẹp giống như tiên
Cũng mê thơ lắm thơ tình ái
Đọc mãi ai ơi lại phải ghiền !
Thơ tình ta đó mộng mơ tiên
Thoát tục trần gian xóa lụy phiền
Thơ sẽ tung bay ngàn vạn thuở
Chấp cánh thiên thần thôi đảo điên !
Chẳng phải vì ta chẳng phải ta
Mà ngàn thu trước ánh sao sa
Trên cao Thượng Đế bày ra cuộc
Sống để yêu thương lãng mạn mà..!
Rồi từ thu ấy đến hôm nay
Vào cuộc trần ai ai cũng say
Say ở trần gian say bất tỉnh
Say tình say rượu mãi còn say !
Rượu say tình cũng chớm men say
Say nhất trần gian thế sự này
Là say tình ái say ngây ngất
Nên thế gian yêu loạn tối ngày !
NHỮNG LINH HỒN VĨ ĐẠI THI NHÂN TIỀN CHIẾN
Tản Đà Khắc Hiếu cũng là ta
Thế Lữ hôm nay tái hiện mà
Xuân Diệu bâng khuâng chiều nắng nhạt
Trọng Lư nằm ngủ dưới trăng tà ! (Lưu trọng lư)
Mạc Tử trời ơi tình nghiệt ngã
Đau thương phủ lấp cuộc đời anh
Một kiếp làm người bao khổ lụy
Thương cho anh đó lệ tuôn mành !
Ôi những hồn thơ thế hệ qua
Còn nghe chua xót cả lòng ta
Tình là máu lệ ai rên xiết
Ta khóc thương ai mãi đến già...!
Ôi những linh hồn vĩ đại kia
Họp mặt cùng nhau lại phải về
Bảo ta hãy viết thơ tình ái
Cho người người thích vạn người mê !
CÁM ƠN NGƯỜI NGỌC ĐÊN` THĂM TA
Cám ơn người ngọc đến thăm nha
Nhan sắc ai kia thật nõn nà
Có phải kiếp xưa là tiên nữ
Kiếp này lại đến để cùng ta !
Trời ơi em đẹp để mà chi
Cho cõi lòng ta cứng tợ si
Trong vườn hoa thắm hoa muôn sắc
Hoa nào cũng đẹp cũng lâm ly !
Em một loài hoa đã muộn màng
Nhưng mà dáng vẻ rất cao sang
Mặt hoa da phấn ngời xiêm áo
Cho trái tim ta phải rộn ràng
Em có bao giờ nghe trái tim
Trái tim chẳng nói chỉ im lìm
Mà nghe buồn nhớ ai thi sĩ
Ấp ủ hương nồng trong trái tim ?
Tình yêu ai biết được vì sao
Nó đến từ đâu tự lúc nào
Không thể ai ơi không thể biết
Tương tư nằm mộng với chiêm bao !
Ta đã yêu và ta đã điên
Để lòng mơ mộng đến vô biên
Bởi vì ai đó mình tâm đắc
Nhớ nhớ mơ mơ lại phải ghiền..


CUỘC ĐỜI LÀ CÕI THƯƠNG ĐAU
Ta ngồi đây ngắm muôn hoa
Rồi hoa cũng héo đời ta cũng tàn
Ta ngồi đây ngắm trăng tan
Sương rơi lá rụng bàng hoàng với thu..!
Ta ngồi đây khóc hu hu...
Gió giông bảo tố mịt mù hoa rơi...
khóc cho ai một kiếp người
Khóc cho người đó một đời cũng qua....!
Lở sanh nhầm kiếp người ta
Sầu nay đã cạn tình xa ngút ngàn
Hoa nào hoa cũng phai tàn
Tình yêu nào cũng ly tan cuối đời
Nhân sinh một kiếp con người
Trăm năm ngắn ngủi một đời cũng qua
Loài người mãi khóc mãi la
Biệt ly là hết ngàn xa dặm ngàn !
Ta ngồi đây ngắm hoa tàn
Sông Trăng đã lặn tình tan cuối trời
Đau thương một kiếp con người
Sanh ra để khổ trời ơi thật buồn !
Tình nào lệ cũng tuôn tuôn
Tình yêu nào cũng tang thương lệ nhòa
Gần nhau rồi để chia xa
Để cho nhân thế khóc la ngàn đời !
Buồn ơi buồn lắm ai ơi
Nên ta ngồi viết cho người ngâm nga
Tình yêu ơi quá xót xa
Nghĩ suy suy nghĩ lệ nhòa đêm thâu !
Thế gian là một cõi sầu
Cõi đau cõi đớn ngàn sau mãi còn !

(ĐÂY LÀ TÌNH KHÚC NGHIỆT NGÃ ĐAU THƯƠNG CỦA KIẾP CON NGƯỜI MÀ CTVL BAOLOCMAURICE XIN TRÂN TRỌNG TẶNG TÁC PHẪM NÀY CHO TOÀN THỂ NHÂN LOẠI )

 

LÁ MÙA THU BAY

Rồi nắng vàng thu tung lá bay
Áo mùa thu mộng lá mơ phai

Ta đi trong sắc thu vàng úa
Và để hồn thơ mãi ngập đầy !

Lá ngập đầy sông ngập đầy sông
Nước mây còn đó chảy muôn dòng
Rồi mùa thu chết trên tàng lá 
Ta mãi ngồi đây với nhớ mong !

Nhớ mong những mãnh tình dang dở
Những mảnh tình sầu với cố nhân
Tôi sợ trời ơi và rất sợ
Yêu làm chi nữa nhớ bâng khuâng !

Bâng khuâng một nỗi sầu xa vắng
Một mỗi sầu riêng ta xót xa
Ta ngắm trời mây và lẳng lặng
Trong sương trong khói một mình ta !

Ta một mình ta ta với ta
Trong cõi đau thương bể ái hà
Nhân thế chìm trong niềm hoan lạc
Chỉ còn ta đó một mình ta !

Ta cùng ta đó với mùa thu
Của nắng cùng mưa gió mịt mù
Trong bước phong trần ta rớm lệ
Tuổi mùa xuân mộng đã qua thu !

Trời ơi thu đến để lòng đau
Ôi giấc mơ hoang vạn khối sầu
Thu đã chìm vào trong ảo tưởng
Nhớ thương ai đó tận ngàn sau !

Rồi lá thu vàng bay phất phơ 
Áo mùa thu mộng bóng thu mơ
Tình yêu đã chết muôn ngàn kiếp
Trong trái tim ta quá hững hờ...!
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét