Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

MƠ VỀ BẾN XƯA

BẾN XƯA


Bến xưa tình cũ đâu rồi
cho ta thương nhớ đến người ngàn năm
trăng tình buốt giá lặng câm
cho ta ngơ ngẩn âm thầm nhớ ai !

tình nay sao để phôi phai
để thương để nhớ tình dài muôn trăng
đêm nay ngồi ngắm trăng tàn
góp thương làm nhớ mênh mang nỗi buồn !

chỉ còn thoang thoáng mùi hương
của ai ai đó đêm trường nhớ nhung
mưa ơi mưa hởi lạnh lùng
buồn ơi buồn lắm mênh mông một trời !

người ơi ta nhớ thương người
nhớ trăng nhớ nước nhớ trời bao la
chiều tàn muôn ánh sao sa
đêm ta nhìn ánh trăng tà nhớ em !




MƠ VỀ BẾN XƯA



Dòng sông xưa ấy còn đau
mỗi khi nhắc đến nghe sầu lê thê
đau thương giờ đã trầm ê
chiêm bao ta thấy người về cùng ta

người về tỏa sắc hương hoa
tình xưa đẹp lắm mặn mà sắc hương
cầu trời cho gió ngàn phương
gió yêu thổi đến người thương trở về

để ta chìm đắm cơn mê
ta nằm ta ngủ hôn mê bên nàng
cho ta ngàn giấc mộng vàng
để ta yêu mãi cô nàng ngất ngây

đi trong nắng hạ ngập đầy
yêu ai bốc lửa tình say ấm nồng
ta yêu lồng ngực bềnh bồng
đi trong nắng ấm chiều tàn lá bay...

lá ơi còn ở trên cây
một hôm gió thoảng lá bay rời cành
lá xưa màu lá xanh xanh
nhớ thôi là nhớ mộng lành bên em

ta còn yêu mãi trái tim
trái tim ai đó êm đềm biết bao
tình yêu như giấc chiêm bao
thoáng qua rồi mất để sầu ngàn năm.....!


(10 phút cho Tonyhoang_85)


TA GIỜ TA CHẲNG YÊU AI


Ta giờ ta chẳng yêu ai
một thời để nhớ để say với tình
đời ta giờ đã thúi ình
tình yêu không muối sao thành mắm nêm !

chỉ còn một traí tim đen
đêm đông gia lạnh tình len lõi sầu
tình ơi là một khối sầu
khắp trên thế giới ai nào không đau !

đêm buồn ta ngắm trăng sao
đời ta lơ lững ai nào biết không !
nay ta đã tắt lửa lòng
lửa không cháy nửa lạnh lùng ai ơi !

tình ơi nữa khóc nữa cười
yêu chi thêm nữa kiếp người đau thương
tình xưa còn đó mùi hương
nhớ ai ta nhớ đêm trường quạnh hiu..!


(5 phút cho Lương Bằng Tâm)




TÂM SỰ CÙNG ANH ANTON NGUYỄN HỒNG THỨ


Cám ơn anh thiệt hết lòng
đời đâu dễ kiếm tình nồng như anh
buồn vì ta chẳng còn xanh
anh ơi buồn lắm xây thành tương tư

đau thương giờ đã thành thơ
cho ta khóc đến bao giờ mới thôi
phận mình bạc bẽo như vôi
trách cho số phận trong đời không may

tình còn thơ thẩn cơn say
hồn ta bay bổng theo mây mất rồi
được sanh ra ở trong đời
để yêu để khổ để rồi chia tay

tình như chiếc lá mơ phai
lá bay rơi rớt tràn đầy trên không
tình yêu là ngọn lửa lòng
lửa tình đã tắt ta buồn vi ai

mong manh hạnh phúc không dài
gặp nhau rồi để chia tay não nề
đau thương còn mãi lê thê
tình ơi tình hởi ta về cô đơn

yêu làm chi, để thêm buồn
cho tan cho nát cho hồn thơ bay
ta còn say đắm cơn say
tiếc cho tình cũ những ngày yêu nhau...





DÒNG SÔNG XƯA ẤY CÒN ĐÂY


Dòng sông xưa ấy còn đây
mà trăng với nước ngập đầy lên cao
nhớ ai ngày ấy năm nào
giờ không còn nữa biết đâu mà tìm !

chỉ còn ai đó trong tim
hồn nghe buốt giá đêm trường lẻ loi
tình không còn nữa trong đời
cho trăng buốt giá ta ơi lạnh lùng !

trời còn giông tố mịt mùng
buồn ơi còn mãi ngàn trùng biển khơi
trót yêu ai đó trong đời
tình ơi ! ơi hởi ta người đau thương !

tình giờ như khói như sương
cho ta buồn nhơ đêm trường quạnh hiu
nước mây man mác tiêu điều
dòng sông xưa đó muôn chiều nhớ ai.....

mưa ơi ! tình cũ phôi phai
cho ta ngồi khóc muôn ngày vì em...
lạnh lùng ơi hởi trái tim
dòng sông xưa cũ êm đềm còn đâu...!

Sài Gòn 14/5/2013



CHO DÒNG SÔNG NHỎ


Dòng sông nhỏ nhỏ ta yêu
cho ta tìm một bóng kiều dễ thương
để yêu say đắm mùi hương
trên môi trên má của nường mê ly

tình yêu là một cái chi
hồn ta say đắm biết gì nữa đâu !
tình yêu là một cơn sầu
cho nhung cho nhớ xanh xao bởi tình

cũng vì nhan sắc ai xinh
cho ta mơ mộng cho mình nhớ nhung !
tim ta cảm thấy lạnh lùng
muốn cùng ai đó chung mùng để yêu..!

(5 phút xktt cho Dòng sông nhỏ)




BUỒN CHI BUỒN THẾ HỞ EM


Cho Dòng Sông Nhỏ


Buồn chi buồn thế hởi em
có anh đây nhé êm đềm cùng ai
đời người như chiếc lá phai
hơi đâu nghĩ đến đêm ngày cho đau

quên đi dĩ vãng nghẹn ngào
buồn chi tình cũ xanh xao héo tàn
rồi hoa héo úa dung nhan
cho ai ngôi khóc lỡ làng duyên xưa

tình xưa nay đã hững hờ
cho thơ tình ái lững lờ bay qua
tình yêu trong kiếp người ta
chưa vui sum hợp để là ly tan

thơ ơi cùng với cung đàn
tình ta còn đấy mơ màng với thơ
tình còn đây một chiều mơ
cho ta vơ vẫn bơ phờ tiếc thương

tình yêu như gió như sương
gió bay đi mất đêm trường lẻ loi
đêm ta nhìn ánh trăng soi
trăng xưa đã lặn ta cười với ai

người xưa như ngỡ còn đây
trong hồn băng giá ta đầy thương đau
tình yêu là một trái sầu
yêu nhau một thuở biết bao là buồn !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét