Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

THIÊN TÌNH SỬ LOÀI NGƯỜI

 
THƠ CUNG TRẦM VŨ LANG

Truong Minh Tuan vừa trả lời bình luận của bạn trên blog :
 
NỖI ĐAU CỦA TÌNH YÊU

TÌNH NAY ĐÃ CHẤT MÂY THÀNH NÚI
GOM GIÓ ĐIÊU TÀN TẬN CỎI XA
GIÓ GỞI SẦU THƯƠNG VỀ BẾN MỘNG
NHỚ NHUNG AI ĐÓ MỘT LOÀI HOA... …

LOÀI HOA HƯƠNG SẮC GIÓ ĐƯA HƯƠNG
GIÓ ĐỂ LÒNG TA NHỚ VỚI THƯƠNG
GIÓ HỞI TRỜI ƠI GIỜ LẠNH QUÁ
NHỚ THƯƠNG AI ĐÓ LỆ CÒN VƯƠNG …

TRỜI ƠI ĐAU KHỔ BỞI VÌ YÊU
BỞI NHỚ VẢ THƯƠNG LỆ RẤT NHIỀU
LỆ CỦA SẦU THƯƠNG NGÀN KIẾP TRƯỚC
TÌNH ƠI ! ĐAU ĐỚN BIẾT BAO NHIÊU...!!! _____( thơ CTVL)
 

Ôi, có những nỗi đau làm nên lịch sử Có những con người bất tử mãi mai sau
Truong Minh Tuan vừa trả lời bình luận của bạn trên blog
 

TRỜI ƠI ĐAU KHỔ BỞI VÌ YÊU
BỞI NHỚ VẢ THƯƠNG LỆ RẤT NHIỀU
LỆ CỦA SẦU THƯƠNG NGÀN KIẾP TRƯỚC
TÌNH ƠI ! ĐAU ĐỚN BIẾT BAO NHIÊU...!!! _____
 
 
THIÊN TÌNH SỬ LOÀI NGƯỜI
 
Ôi, có những nỗi đau làm nên lịch sử
Có những con người bất tử mãi mai sau…! (2 câu đầu bài thơ của Trương Minh Tuấn)
bởi tình yêu mà phải chịu khổ đau
nên giải thoát thơ sầu luôn bất tận....!
 
thơ là thế bởi tình không thỏa mãn
rồi ngậm cay nuốt đắng để thành thơ
lúc đêm khuya lặng lẽ ngắm sao mờ
rồi chợt tỉnh để hồn thơ muôn lối !
 
thơ là để cõi lòng ta cỗi mở
để hồn thơ tung cánh với mây bay
còn nhớ gì trong một buổi chiều say
mà ta đó trong tay người yêu dấu
 
em là đó một vì sao Bắc Đẩu
nàng là trăng tình mộng ánh trăng mơ
ta thả hồn théo gió để làm thơ
rồi chết giấc trên môi tình gục ngã !
 
thơ là để ngắm trời mây thong thả
thơ là buồn là giải tỏa cơn đau
bởi đau thương giờ như cả địa cầu
và trái đất sắp tan thành gió bụi....!
 
đường trần gian một mình ta lủi thủi
giăng muôn tơ tình ái ngập trơi mây
bởi hồn thơ giờ chấp cánh tưng bay
đau đớn lắm cõi trần ai bất hạnh
 
thơ là đấy một chút lòng kiêu hảnh
gom gió trăng rồi kết lại thành mây
để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây (thơ Xuân Diệu)
bay theo gió trời mây cùng biển rộng !
 
 
 
THƠ LÀ ĐẤY ĐỂ HỒN MƠ VỚI MỘNG
 
Thơ là đấy để hồn mơ với mộng
mơ theo trăng từ cõi của muôn sao
để hồn mình bay đến tận trời cao
rồi chấp cánh bay cao trời vạn đại !
 
sầu đã chín người ơi xin hãy hái (lấy ý thơ Chế Lan Viên)
tình đã mê cháy bỏng cõi lòng ta
tình bây giờ như là quỉ là ma
nên người đã làm cho ta chẳng ngủ
 
yêu là đấy thế vẫn còn chưa đủ
hãy ôm nhau ta xiết chặt vòng tay
hôn trên môi và khắp cả hình hài
rồi ngây ngất nghe hồn ta chết đuối
 
dù thế giới mai này thành cát bụi
yêu là yêu chẳng cần biết ra sao
yêu là hoa là hương sắc muôn màu
nên vì thế tình yêu là bất tử....!
 
Em là đấy là Thiên Thần Vệ Nữ
là muôn trăng tỏa sáng cả hồn ta
Em là Hoa Tình Ái rất kiêu xa
đã đốt cháy hồn ta thành gió bụi !
 
ta có em như có làn gió thổi
lặng nhìn em cho gió tóc mây bay
để hồn chìm trong vạn cõi tình say
rồi say chết bên ai chiều nhạt nắng..!
 
yêu là thế không cần thua hay thắng
thua cũng yêu mà thắng cũng say yêu..!
tay mân mê dáng vẻ thật yêu kiều
yêu vì cái mỹ miều trời ban tặng...!
 
tình là thế như hành tinh rực sáng
ánh bình minh chói rạng cả hồn ta
ta yêu vì nhan sắc một loài hoa
hoa ân ái loài hoa tình bất tử...!
 
 
TÌNH MUÔN THUỞ
 
Tình yêu hởi muôn nghìn đời vạn thuở
như mặt trời rạng rỡ ánh chiêu dương
ôi thế gian có phải cõi thiên đường
cho ai đó du dương nhau trọn kiếp..!
 
tình là mê là quay cuồng giấc điệp
là ôm nhau là xiết chặt vào nhau
để ta hôn đắm đuối nụ hoa đào
yêu là thế tình ta trao tất cả.....!
 
Yêu là yêu cái ngọc ngà quí giá
nên ngàn năm tình đã mãi lên ngôi
tình yêu là hạng nhất ở trong đời
nên tất cả đều say mê đắm đuối !
 
yêu cho mau chớ để tình lạnh nguội
bởi ngàn năm chỉ có một thời thôi
nếu chậm chân thời tuổi trẻ qua rồi
sẽ mãi mãi không bao giờ kéo lại !
 
vì thời gian bay nhanh và mãi mãi
tuổi vàng son rồi cũng thế trôi qua
tuổi trẻ qua mau rồi đến tuổi già
ta chợt khóc tình xa mình tiếc nhớ !
 
đời là thế ôi chỉ là một thuở
tình là vui một thoáng tuổi xuân xanh
chỉ một thời hoa mông sẽ trôi nhanh
vì tất cả ai ơi là cát bụi.....................! ! !...............
 
Sài Gòn 19/8/2013
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét