Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

ĐỜI BẠC NHƯ VÔI

Số làm thi sĩ nhà thơ
Chỉ là vớ vẩn dại khờ mà thôi
Đời thường bạc bẽo như vôi
Chỉ là ảo tưởng người ơi phũ phàng
Trăm năm tình cõi trần gian
Cho ta ngồi khóc suốt ngàn năm sau
Trăm năm đời lắm bể dâu
Cho ta ôm vạn mối sầu ngàn năm
Trăm năm ai cũng khóc thầm
Số làm thi sĩ kiếp tầm ăn dâu
Trăm năm còn có gì đâu
Tiền tài danh vọng xanh xao kiếp người
Đời là ảo tưởng ai ơi
Giàu sang danh vọng cũng rồi trăm năm
Đời là bể khổ trầm luân
Chỉ là một kiếp vô thường rả tan...
Đời là một giấc mơ hoang
Trăm năm hết kiếp cũng tàn như hoa...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét