Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

TRĂM NĂM HAY ĐÓ NGÀN NĂM !

Trăm năm hay đó ngàn năm
Ta nằm ta ngủ âm thầm suy tư
Trăm năm đời quá ngẩn ngơ
Mẹ ru ta ngủ thẫn thờ vì ta
Thuở ta vừa mới sanh ra
Đã mang tiếng khóc oa oa chào đời!
Trăm năm trong một kiếp người
Mẹ ru ta ngũ không lời thở than
Mẹ ơi lời ngọc tiếng vàng
Mẹ ru như thể cung đàn ngân nga
Lời yêu ôi quá ngọc ngà
Còn vang vang đọng lòng ta thuở nào

Tình nào ôi quá thanh tao
Là tình của Mẹ hát rao một thời
Trăm năm tình ngắn Mẹ ơi
Mẹ đâu còn nữa trong đời cùng con!
Tóc mây một mái hao mòn
Lời yêu đã cạn, tình còn thiên thu...
Trăm năm tình, một cơn mơ
Mẹ ra đi mãi con chờ trăm năm!
Trăm năm hay mãi ngàn năm
Để con mất Mẹ âm thầm khóc la
Trăm năm trong kiếp người ta
Cô đơn trong cõi chan hòa lệ rơi...
Mẹ hy sinh cả cuộc đời
Mẹ là ánh sáng một trời thương yêu
Đau thương giờ biết bao nhiêu
Nhớ thương Mẹ lắm những chiều bơ vơ
Mẹ ơi thương Mẹ thẫn thờ
Nữa đêm con ngủ nằm mơ thấy Người
Trăm năm trọn một cuộc đời
Ôm chăn nhớ Mẹ chơi vơi nỗi buồn
Lệ tình đẫm gối tuôn tuôn
Khóc thương Cha Mẹ đoạn trường xiết bao!
Đời là một giấc chiêm bao
Hẹn ngày tái ngộ cõi nào Tây Phương..
(Con kính dâng lên Cha là Ông Phan văn Cung và Mẹ là Bà Nguyễn Thị Tánh)



MẸ LÀ BÀI HÁT TÌNH YÊU !

Mẹ là bài hát tình yêu
Mẹ là ngọn gió hiu hiu mát lòng
Mẹ là một đóa hoa hồng
Lời ru của Mẹ xanh trong tuyệt vời !
Mẹ lá biển cả rạng ngời
Trời cao đất rộng công người nuôi con
Mẹ là bảy núi năm non
Tình thương của Mẹ như hòn núi cao
Mẹ là tình khúc thanh tao
Mẹ ru con ngủ hát rao một thời
Mẹ là ánh sáng mặt trời
Ngàn sao chiếu sáng trăng soi biển tình
Mẹ là dòng nước lung linh
Là trăng là nước bình minh nắng hồng
Mẹ là trời đất mênh mông
Tình yêu của Mẹ như lòng đại dương
Mẹ cha về cõi Phật Đường
Công lao lớn lắm tình thương của người
Con ngồi con nhớ Mẹ cười
Tình Cha nghĩa Mẹ con đời nào quên !
Mẹ ơi ! con khắc trong tim
Giờ còn đâu nữa biết tìm đâu ra
Mẹ đi lâu lắm vậy mà
Nhớ Cha nhớ Mẹ tình sa lệ sầu
Trời ơi con quá đớn đau
Đời con đau khổ âu sầu cô đơn
Nhớ Cha nhớ Mẹ con buồn
Tình thương Cha Mẹ suối nguồn trên cao
Mẹ là dòng sửa ngọt ngào
Cả đời ghi nhớ con nào dám quên
Mẹ là một đóa hoa sen
Tình yêu rực rỡ trong tim của Người !
Cha là ánh sáng mặt trời
Mẹ là bài hát muôn đời tiếng ru
Mẹ ru con ngủ ù ơ
Lòng con cảm thấy bơ vơ lạc loài !
Con giờ ở lại trần ai
Khóc thương Cha Mẹ muôn ngày Mẹ ơi !
Cha ơi Mẹ hởi đâu rồi
Công ơn Cha Mẹ như trời biển cao
Trời ơi con nhớ biết bao
Nhớ thương cha mẹ ngày nào bên con
Còn trời còn nước còn non
Mất Cha mất Cha mất mẹ con còn gì đây !
Đau thương giờ đã ngập đầy
Bỏ con ở lại trần ai lạnh lùng
Nhớ thương Cha Mẹ vô cùng
Đêm đêm con khóc trong mùng lệ rơi !
Mai sau về cõi Phật Trời
Có Cha có Mẹ cùng cười bên nhau !
Để không còn nỗi khổ đau
Luân hồi sanh tử địa cầu ngàn năm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét