Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2016

TRĂNG HÀN MẠC TỬ

Trăng vàng ngọc trăng yêu Hàn Mặc Tử
Trăng ơi buồn thời quá khứ đau thương
Khúc tình ca là khúc hát Nghê Thường
Ru theo gió cùng sương trời giá lạnh...

Hàn Mặc Tử anh ơi đời anh bất hạnh
Bởi buồn đau đầy ấp quả tim anh
Chữ tài hoa bạc mệnh nên đã đành
Là thi sĩ trời ơi đau khổ quá...!

Số kiếp tai ương có chi là lạ
Trời dành cho ai đó kẻ tài hoa
Nên cuộc đời nhiều lắm những phong ba
Trong đau khổ phun châu rồi nhả ngọc 

Là thi sĩ dù không ai mời mọc
Đói tình yêu nên đành phải ăn trăng
Trăng tình yêu trăng lóng lánh trăng vàng
Làm sôi sục trái tim Hàn Mặc Tử !

Ôi yêu đương phải chăng là đau khổ
Là khóc la là nhức nhối tim ai
Chỉ là rên vì tình ái phôi phai
Thơ là cả một khung trời nhung nhớ

Thơ anh đó hét la cùng than thở
Thơ anh làm kinh động cõi trần gian
Bởi anh là số phận của họ Hàn
Nên đành phải khóc than vì chữ ái..

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét