Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

ANH HÙNG KHÓ QUA ẢI MỸ NHÂN

ANH HÙNG KHÓ QUA ẢI MỸ NHÂN


Phập phồng lồng ngực phập phồng
Anh hùng quân tử đem lòng nhớ thương
cho ta mãi nhớ mùi hương
là hương tình ái ta thường mộng mơ !

yêu ai cho đến dại khờ
đêm đêm lên mạng làm thơ ta sầu
bởi vì yêu quá nên đau
tương tư một khối tình cao như trời !

trời sinh chi kiếp con người
để thương để nhớ đến người mình yêu
bởi ai vóc dáng yêu kiều
hoa xuân đang nở mỹ miều biết bao !

cho tôi hồn vía xanh xao
nhớ đôi môi thắm nụ đào của em
tôi mơ nằm ngủ trên tim
để tôi nghe cái dịu mềm trời ban !

trời sanh chi thế hồng nhan
hương trời sắc nước nghiêng thành làm chi
cho tôi một cõi hồn si
bởi tôi yêu quá biết gì nữa đâu !

nhớ ai nằm ngủ tôi sầu
tương tư ai đó xanh xao héo tàn
cũng vì hai chữ hồng nhan
biết bao nhiêu kẻ tan hoang cửa nhà !

sanh chi trong kiếp người ta
để yêu để khổ đến già còn mê
trời ơi tôi mắc bệnh dê
đàn ông là thế tràn trề cơn say...!


SAY TÌNH

SAY CHO TRỜI ĐẤT LĂN QUAY    (lấy ý thơ  TẢN ĐÀ )
SAY TÌNH SAY RƯỢU BỆNH SAY CỦA ĐỜI
SAY VÌ TÔI LỠ YÊU NGƯỜI
SAY VÌ SUỐI TÓC MÂY TRỜI GIÓ BAY....!

Say vì đôi mắt của ai
liếc nhìn tôi đó tim này nát tan
đêm tôi ôm ấp mộng vàng
ngày tôi nhung nhớ đến nàng tôi mơ !

rồi tôi nhả ngọc giằng tơ
yêu ai cho đến dại khờ ai ơi !
em là tất cả đời tôi
cho tôi gom hết một trời yêu thương !

say vì ai đó mùi hương
của ai ai đó tôi thường mơ mơ
đêm tôi nhìn ánh sao mờ
trăng khuya đã lặn tình khờ tôi đau !

tình nay đã chất thành sầu
trăng treo lơ lững bên cầu xót xa
nàng là cá lặn chim sa
sắc hương phơi phới mặn mà trời cho !

yêu em vì bởi thơm tho
yêu em vì bởi trời cho nụ hồng
em là trời đất mênh mông
hồn anh lơ lững bềnh bồng cơn mơ !

đàn tôi vạn khúc tình thơ
đủa thơ tôi gẫy tình mơ kết thành
tình là sức sống tinh anh
tình là ánh sáng hành tinh rạng ngời !

lỡ sanh vào kiếp con người
ai ai cũng sống trong đời để yêu
chữ tình ôi quá cao siêu
nên ta nặng nợ rất nhiều vì ai...!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét