Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

CÓ PHẢI MÙA THU EM ĐÃ YÊU


 CÓ PHẢI MÙA THU EM ĐÃ YÊU

Có phải mùa thu em đã yêu
để em mơ mộng cả muôn chiều
mà trăng và gió sầu thương nhớ
trong cõi lòng em nghe đứng điêu !

có phải mùa thu của lứa đôi
để ta hai đứa ngắm mây trời
và trăng và nước chiều sương lạnh
nghe ấm hương lòng em với tôi !

có phải mùa thu của nhớ thương
nhớ em âu yếm nhớ mùi hương
mà trong ánh mắt tình điên đảo
ta đã yêu và ta vấn vương.......!

có phải mua thu quá tuyệt vời
để nghe hơi ấm ở bên người
rồi ta chết điếng vi yêu dấu
vi bởi là yêu thế thế thôi...! (5phút )

 ĐẤY LÀ TRANG THƠ TÌNH LÃNG MẠNG NHẤT TRÊN THẾ GIỚI MÀ VŨ LANG XIN TẶNG CHO NHỮNG AI ĐÃ TỪNG NẾM QUA HƯƠNG VỊ CỦA TÌNH YÊU
VỚI NGƯỜI YÊU DẤU CỦA MÌNH !


MƠ MÀNG

Cho Đan Vi

Mơ màng khe khẻ lời ru
ta ru em ngủ mùa thu bên nàng
trên tay còn chiếc lá vàng
lời ru thơ mộng mơ màng ta yêu

ta nằm bên một bóng kiều
để ta nựng nịu và yêu suốt đời
tình yêu như áng mây trôi
như cơn gió thoảng bên người ta say !

tình như gió mát ngàn cây
như dòng suối mát tràn đầy trên cao
giữa hàng cây lá lao xao
gió ơi gió hời gió nào vi vu...

tình em như tiếng gió ru
em ru ta ngũ mùa thu lá vàng
thu này có lá bay sang
tình ta mong đợi bóng nàng bay qua

để hôn đôi má mặn mà
trên làn môi thắm nước da tuyệt trần
chiều tàn trăng nước bâng khuâng
còn nghe văng vẳng bao lần tiếng yêu !



YÊU CHI EM HỞI

Yêu chi em hởi nhớ chi nhau
để mắt sầu thương lệ ngấn trào
một thuở yêu nhau tình rẽ lối
rồi ta nằm nhớ đến xanh xao  !

đường tình tan vở mình xa cách
rồi để muôn đời thương nhớ nhau
đau lắm trời ơi người một cõi
nhớ thương ai đó để lòng đau !

tình là như thế muôn ngàn kiếp
như đóa hoa tàn lệ xót xa
ta nhớ người ơi ta mãi nhớ
đau thương còn mãi ngập lòng ta !

tình yêu nay đã tan thành khói
nay đã hoang tàn trong đớn đau
ôi gót phong sương sầu một cõi
đêm nghe dòng lệ mãi tuôn trào !

tình yêu nhân thế cõi đau thương
đau lắm trời ơi rất đoạn trường
như thể chiều thu rung lá đổ
hoàng hôn cô tịch bóng thu sương !

giờ đây trong cõi trời hoang lạnh
thu đã điêu tàn lá xác xơ
ta tiếc thương ai hình bóng cũ
mà bụi thời gian đã xóa mờ....!


THƠ HOA PHÙ DU

Ngẩn ngơ chào đón ngọn thu phong
Nhớ bạn tri âm nát cả lòng
Mới đó mà bao mùa đổ lá
Mà giờ đến nữa mạch sầu đông
Người đi biền biệt trong sương lạnh
Kẻ ở tương tư nhạt má hồng
Thức trắng canh thâu buồn viễn xứ
Chập chờn mộng mị giữa hư không


Vũ Lang họa thơ Hoa Phù Du


Chiều ơi rơi rớt ánh thu phong
nhớ lắm trời ơi nhớ bạn lòng
nhớ cả mùa thu mưa lạnh buốt
thương bao lá đổ lệ sầu đông !
người đi cách biệt buồn muôn thuở
kẻ ở sầu thương nhạt má hồng
thức trắng đêm thâu ôm gối mộng
tình yêu nhân thế cõi hư không !


(Vũ Lang họa thơ Hoa Phù Du 3 phút xktt )

Sài Gòn ngày 2/7/2013

SUỐI TÌNH

Tình là dòng suối ngập đầy
là trăng lơ lững cùng ai hẹn hò
tình là vườn lá thơm tho
là hoa muôn sắc bên bờ thương yêu ...!

tình yêu là cánh hoa hồng
tình yêu là nụ hôn nồng ngất ngây
tình yêu là đắm là say
nên thơ tình ái ngập đầy trần gian ..!


TÌNH LÀ GÌ THẾ ĐỂ TA MÊ


Tình yêu là một trái tim
trở thành hai trá im lìm rồi tan
quên đi tất cả tràn gian
chỉ còn hai đứa mơ màng bên nhau

tình là say trài hoa đào
của ai ai đó hôm nào trao thân
tình là hướng sắc mùa xuân
tình yêu là cõi thiên đàng bên nhau

tình là ánh sáng muôn sao
tình là làn gió rạt rào trên mây
tình là dòng suối ngập đầy
là trăng lơ lững cùng ai hẹn hò !

tình là vườn lá thơm tho
là hoa muôn sắc bên bờ thương yêu
tình là mặt nước buổi chiều
là mây là gió men yêu ấm lòng !

tình yêu là cánh hoa hồng
tình yêu là nụ hôn nồng ngất ngây
tình yêu là một cơn say
như trăng với nước tràn đầy không gian !

tình yêu là cõi Thiên Đàng
cho ta chìm đắm bên nàng hôn mê
trần gian ai cũng lê thê
môi tình yêu ấy tràn trề đêm đêm !

NGÀN NĂM ĐAU KHỔ BỞI VÌ YÊU

Ngàn năm đau khổ bởi vì yêu
nghe xót xa đau những buổi chiều
trong đáy lòng ta ngàn mối hận
lòng nghe buồn lắm biết bao nhiêu !

tình là một cõi sầu tê tái
là lệ trần gian ngập phố phường
là cả muôn đời ta khổ ải
chỉ vì ai đó lệ sầu vương..!

yêu thương một thuở rồi đôi ngã
đôi ngã đường tình vạn kiếp đau
từ đấy nghe lòng đau tợ cắt
rồi ta hai đứa phải xa nhau....!

yêu làm chi thế để rồi đây
trong cõi đời đau gió bụi này
mà kiếp con người luôn khổ hải
buồn ơi buồn lăm lúc chia tay...!

tình là cay đắng cõi trần gian
mà kiếp sầu thương ta phải mang
ôi cõi phong trần ta đã lỡ
đau thương nhiều lắm lệ tuôn tràn..!

nghe đớn đau lòng ta nhớ ai
còn yêu còn khổ đến muôn ngày
mà không thương nhớ là không được
bởi nợ tình yêu, nợ trả vay !

thôi thế thì thôi ta cứ yêu
dù cho lệ đẫm lúc mưa chiều
mà em hình bóng không phai nhạt
vì bởi lòng ta đã trót yêu....!



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét