Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

TƯỞNG NHỚ HÀN MẠC TỬ

Thà một phút huy hoàng rồi chợp tắt
còn hơn ngồi le lói suốt trăm năm
Thơ Chế Lan Viên
*************************************
Tặng Anh Anton Nguyển Hồng Thứ
Phong Vân là đó mây bay
lòng còn muôn giấc tình say với nàng
thu về lòng thấy rộn ràng
đi theo với gió bàng hoàng với mây
tình ai say chết đêm này
say bên người đẹp ngất ngây với tình
tình là ánh sáng lung linh
tình là bất tử hành tinh loài người
dù cho giông gió tơi bời
gió giông mặc gió tình ơi ấm nồng
tình yêu là đóa hoa hồng
tình yêu là chén rượu nồng đắm say
chiều ơi ! như cánh chim bay
nghe hồn bay bổng ngất ngây bên nàng
suối yêu thương,cõi địa đàng
ngàn năm vẫn thế mơ màng đắm say
tình như ngọn gió trên cây
khi ta say đắm ngập đầy môi hôn
tiếng yêu giờ mãi gọi hồn
cho ta hai đứa bềnh bồng cơn yêu
ôm nhau trong một buổi chiều
vẫn nghe ấm áp tình yêu bên nàng
tình là biển sóng trần gian
đời là thế đấy ngập tràn hương yêu !

(10 phút xktt cho Anton Hồng thứ 28/9/2013)
Vũ Lang
TƯỞNG NHỚ HÀN MẠC TỬ
Mộng Cầm còn đó Thương Thương đó
lệ đổ ngàn năm lệ vẫn còn
trước gió thông reo sầu lá chết
mồ ai còn đó lạnh trên non !

cỏ non đã sớm tàn phai úa
như thể mùa đông đã héo tàn
ôi nhớ ôi nhung sầu cả mộng
tình yêu là đấy giấc mơ hoang !

trần gian là thế giấc mơ hoang
dù mộng ngàn năm mộng vẫn tàn
đã chết từ muôn ngàn kiếp trước
bởi tình muôn thuở lệ mưa tan...!

tình tan như thể gió mưa tan
lệ của tình ai đã ngập tràn
bởi số tình yêu Hàn mặc Tử
chỉ là máu lệ của trần gian !

máu của tình yêu máu của ai
của Hàn Thi Sĩ mãi chưa phai
Mộng Cầm còn đó Thương Thương đó
hai mảnh tình thơ suối lệ đầy !

chỉ là một thuở để yêu thôi
bao áng văn chương quá tuyệt vời
là để lòng người luôn mãi nhớ
khóc cho ai đó đến muôn đời !

nay ta một nén nhang cầu nguyện
cho cõi lòng ai bớt nhói đau
nơi cõi bên kia anh có biết
anh ơi anh hởi hãy quên sầu !

làm người cũng có ngày ly biệt
trong kiếp hoang tàn ta xót đau
một kiếp phù du đời máu lệ
từ xưa cho đến tận ngàn sau !

chỉ là khoảnh khắc của trần gian
nhớ nhớ thương thương cũng muộn màng
ôi kiếp trần ai đời máu lệ
đau thương nhiều quá cõi nhân gian.....
Sài Gòn 28/9/2013
RỪNG THU CÓ LÁ THU BAY
Rừng thu có lá thu bay
mùa thu có ánh trăng say mơ màng
thu ơi ! ta mãi ngỡ ngàng
với trăng cùng gió lang thang biển trời !
ngàn trùng sơn hải chơi vơi
phải đây là chỗ đất trời xe duyên
tình là bất tử vô biên
loài người cứ mãi triền miên với tình
biển trời một cõi thênh thênh
người đi bỏ lại ân tình năm xưa
cho ta lạnh giá chiều mưa
biệt ly hai chữ cho vừa lòng nhau !
gió còn bay mãi trên cao
trên trời còn mãi trăng sao nhớ rừng
thơ còn bay mãi lưng chừng
thơ đi với gió tình bưng nỗi sầu !
tình yêu là một nỗi đau
mãi là lớn nhất địa cầu ai ơi
yêu chi để khổ suốt đời
để ta ôm hận với người ta yêu !
gió trăng cùng với mây chiều
mây còn lơ lững như diều bay bay
chuyện tình đau đớn còn đây
cho ta thao thức đêm dài nhớ em !
rừng thu có lá thu êm
gió mưa còn đó mông mênh nỗi buồn
tình còn vương vấn mùi hương
của ai ai đó ta thường nhớ nhung !
Sài Gòn 28/9/2013
CHỈ LÀ MỘNG MỴ VỚI MƠ MƠ
Chỉ là mộng mỵ với mơ mơ
ôm ánh trằng tàn ta ngẩn ngơ
trong cõi hồn ta toàn chỉ mộng
chỉ là thi sĩ để làm thơ !
chỉ là một thoáng để hồn say
bao lá thu sầu theo gió bay
trước gió lung linh màu lá chết
lá mùa thu mộng gió heo may !
tình là một cõi hồn tê tái
là gió trăng tình mộng với thơ
là bóng chiều hôm tuôn lá đổ
là yêu ai đó đến bao giờ...!
thơ là thơ đó của tình yêu
là bóng hôn hoàng cõi tịch liêu
là nước là trăng sầu lá chết
nghe mùa thu lạnh gió hiu hiu....!
thu là thơ đó của lòng ta
từng áng thơ sầu trôi thiết tha
trong cõi hoang sơ chiều nắng nhạt
từng đàn chim nhỏ lướt bay qua....
bay mau như thề bóng thời gian
thơ thẩn trời mây cõi địa đàng
ôi nhớ ôi thương về cõi mộng
một chiều thơ thẩn mộng mơ hoang..!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét