Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013

THƠ CỦA TRỜI MÂY

TÌNH THƠ HIỀN NHÂN

Và Vũ Lang xin tặng cho những ai đau khổ vì tình yêu như tôi và Anh Hiền Nhân , mời quý vị qua blog Hiền Nhân nhé !

Thơ tình thơ của Hiền Nhân
màu thơ lóng lánh bâng khuâng gọi hồn
gió mưa giờ quá u buồn
tình trông dịu vợi theo luồng gió bay !

thu về trên cả tàng cây
trông mưa cùng nắng đêm ngày giá băng
ta đi một buổi chiều tàn
ta về trong cõi lang thang tình sầu !

tình ơi là một nỗi đau
là thiên tình sử địa cầu trần gian
tình giờ như gió xa ngàn
bay xa ngàn dặm lệ tràn như mưa !

trời ơi tôi nhớ tôi mơ
bởi tôi dạy dột khù khờ nên yêu
nên giờ tôi khổ muôn chiều
đi mây về gió tiêu điều mình ta !

người về liểu rủ sương sa
bỏ ta ở lại ta mà khóc thương
hương lòng còn vấn còn vương
mưa thu lạnh lẽo đêm trường hắt hiu !

                    **********

GIÓ THU VỀ VỚI MUÔN CHIỀU

Gió thu về với muôn chiều
lá thu rơi rụng chín chiều ruột đau
nỗi lòng như gợi cơn sầu
tình ơi ơi hởi nhớ mầu mắt xưa

ta yêu người đến bao giờ
đắng cay nhiều quá ngập bờ yêu thương
tình là chữ vấn chữ vương
cho mưa rơi lệ đêm trường giá băng..!

đêm nay ngồi đếm thu tàn
đếm mưa trên lá thương nàng bấy nhiêu
gió mưa giờ quá tiêu đìu
mưa ơi mưa hởi muôn chiều bay hoang

đường thu còn ngập lá vàng
lá bay lơ lững đêm tàn quạnh hiu
thẩn thơ thơ thẩn một chiều
rừng thu lá đổ cho nhiều nhớ nhung !

mưa bay còn mãi muôn trùng
mưa còn mưa mãi lạnh lùng đời ta
thương nàng cá lặn chim sa
tình ta một thuở mặn mà biết bao...!

ngày nào ta ở bên nhau
ta còn nhớ mãi tình trao buổi đầu
sông Ngân Ô Thước bắt cầu
nên giờ lệ chảy ngập sầu tràn gian...

giờ đây tình đã phai tàn
em như lá rụng tình ta cuối trời
lá bay về cõi xa vời
cho ta ngồi đó nhớ người phương xa

nhớ ai nhan sắc mặn mà
tóc bay lỏa xỏa chiều tà ngất ngây
chiều ơi còn đắm cơn say
tình ta còn đó muôn ngày sao quên !

                *********


ĐÊM NAY TA ĐẾM THU TÀN

Đêm nay ta đếm thu tàn
đếm bao nhiêu lệ thương nàng bấy nhiêu !
yêu ai dáng ngọc yêu kiều
thương ai đôi má mỹ miều duyên duyên !

nhớ ai suối tóc đen huyền
làn môi dịu ngọt huyên thiên nói cười
em là hoa của hồn tôi
của trăng cùng gió một trời mộng mơ

yêu em biết đến bao giờ
giớ còn yêu mãi thành thơ ái tình
yêu ai rồi lại yêu mình
yêu ai vì bởi bởi vì tình yêu..!

tóc bay theo gió muôn chiều
và còn bay mãi những chiều lá rơi
môi tình say đắm hồn tôi
cho tôi chết đứng chết ngồi vì yêu !

gió trăng là gió trăng chiều
mưa ơi mưa mãi tiêu điều lòng ta
bởi em là một loài hoa
loài hoa biết nói mặn mà sắc hương

cho nên mình nhớ mình thương
nhớ thường ai đó mùi hương ái tình
giờ đây thuyền đã lênh đênh
thuyên ra khơi mãi cho mình nhớ nhung....!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét