Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

LÃNG DU TÌNH KHÚC THỨ NHẤT

TÔI CHỈ LÀ TÔI CÓ THẾ THÔI

Tôi chỉ là tôi có thế thôi
chỉ buồn những lúc thấy ai vui
tình tôi giờ đã bay theo gió
đau lắm lòng tôi hận ngút trời..!

tôi chỉ là tôi trong đớn đau
để buồn đêm đến ngắm vì sao
hồn tôi lặng lẽ theo mây khói
chôn chặt trong tôi một khối sầu..!

tôi chỉ là tôi với gió trăng
chỉ là gió thoảng với sao băng
ngàn mây một thoáng bay đi mất
trong khoảng bao la ngập ánh vàng !

tôi chỉ là tôi với cuộc đời
chỉ là một thuở để cho vui
vui trong khoảnh khắc tình vay mượn
chỉ là giả tạm đó mà thôi !

tôi chỉ là tôi một kiếp người
chỉ vui trong thấy ai cười
hồn tôi một cõi trời băng giá
tôi ngắm mây trời gió thoảng trôi..!

tôi sẽ đi cho trọn cuộc đời
đau thương nhiều quá ngập trong tôi
thuyên tôi là cánh bườm phiêu lãng
vượt sóng trùng dương vạn nẽo đời.......

Sài Gòn 16/11/2013 (5 phút xktt)


HỒN THƠ LÃNG TỬ

Con thuyền phiêu lãng trên sông
cánh chim lướt gió bềnh bồng trong mây
hồn thơ nay đã ngập đầy
thơ còn tuôn mãi tình say với đời
long lanh như ánh mặt trời
thơ bay trong gió thơ cười trong trăng
thơ nay phiêu bạt gió ngàn
thơ còn bay khắp thiên đàng cõi trên
thơ tình còn mãi triền miên
như dòng thác lủ khắp miền trần gian
thơ tuôn như suối địa đàng
ta đây người đấy mơ màng với thơ
chiều hôm ngọn gió sững sờ
thơ ơi thơ hởi hững hờ tình ai
thơ thơ ta để tình say
bạn thơ ơi hởi bên này ta trông !
ta nay đốt ngọn lửa lòng
uống đi ai nhé bạn lòng thơ ca
người đi trong cõi ngàn hoa
cho ta nồi nhớ tình xa ta sầu....!( 10 phút xktt )


TÌNH LÀ MỘT GIẤC CHIÊM BAO

Tình là một giấc chiêm bao
tình bay đi mất xanh xao úa tàn
cũng vì một đóa hồng nhan
cho ta đau đớn bàng hoàng xót xa
chỉ vì có một loài hoa
cho ta thương nhớ ta mà nhớ nhung
đêm nay mưa bảo nghìn trùng
nỗi đau còn đó lạnh lùng ngàn năm ! (2 phút xktt)


THƠ CÒN ĐÓ

Thơ còn đó trong hồn ta lặng lẽ
mãi bay đi trong những buổi hoàng hôn
tình xa xưa nay gợi nhớ trong hồn
nghe se sắt tình buồn trong nỗi nhớ !

tình là đấy cõi thiên thần một thuở
nay đã tàn còn chi nữa đâu em ?
nên hồn thơ tràn ngập lúc thâu đêm
rồi chấp cánh tung bay trời vạn đại

thơ là đấy để lòng ta mãi mãi
bay theo trăng ngàn kiếp mãi phiêu du
như muôn chim những chiếc lá mùa thu
còn lấp lánh trong cõi trời băng giá...

ta yêu lắm yêu nàng thơ quá sá
say cho cuồng tình đã nhuộm thương đau
nên hồn thơ bay ngập cả muôn sao
rồi thơ chết trên cao trời vạn bực !

nay ta viết bài thơ tình ngây ngất
để hồn thơ ta gởi đến muôn trăng
vượt trùng dương mây nước với non ngàn
rồi tuôn chảy cùng mây ngàn gió nội

thơ là đấy cõi địa đàng nông nổi
bởi chữ tình tan nát cõi đời ta
nên thế là trong tiềm thức bay ra
những tư tưởng từ xa ngàn vạn dặm

ôi yêu thương một thời ta lận đân
chỉ vì yêu nên có những thơ tình
thơ là thơ tiếng nói của đời mình
rồi từ đó thơ tình tuôn bất diêt

tình yêu ơi là lưỡi gươm chém giết
cũng vì mi là đó những ngọc ngà
cũng vì yêu ai đó một loài hoa
tình tuyệt vọng thơ ca tuôn xối xả

ôi thiên thu một tấm lòng muôn thuở
viết cho đời trăm vạn khúc tình ca
để ngàn sau thơ tình mãi kiêu xa
rồi từ đó thành thơ ca bất tử......!

bởi yêu thương những chuyện tình dang dở
để hồn thơ bay mãi khắp muôn trăng.........!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét