Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

TÌNH CÒN TRONG GIẤC MƠ HOA

 
Tình còn trong giấc mơ hoa
Chỉ là mộng ảo chỉ là thương đau
Trôi theo ngày tháng xanh xao
Tình xưa giờ đã qua cầu gió bay
Thuở nào tình đắm hương say
Mà nay tan vở cho đầy tiếc thương
Tình giờ như khói với sương
Để ta hai đứa đôi đường cách xa
Xót xa nhìn ánh trăng tà
Trăng trôi bến nước trăng xa bến tình
Trăng xưa ai đó bên mình
Giờ đây buồn lắm mông mênh nỗi sầu
Tình yêu là một nỗi đau
Nhớ thương thuở ấy ngày nào bên ai !
 
 
 

MÀU LÁ XANH

 
Màu lá xanh xanh màu lá xanh
Lá còn xanh mãi của màu xanh
Lá ơi đẹp lắm đừng phai úa
Để mãi yêu đời như lá xanh !

Ta muốn là ta như lá xanh
Để còn trẻ mãi tuổi xuân xanh
Một ngày nào đó ta buồn khóc
Nếu phải già nua lá rụng cành !

Ai cũng đau buồn ở thế gian
Sắc hương rồi đấy cũng phai tàn
Trần gian cõi tạm người nên biết
Thôi hãy lo tu đến Phật Đàng !

Trần gian cõi trọ hởi người ơi
Ta sống một thời có thế thôi
Dù có vinh quang rồi cũng chết
Đâu ai còn mãi ở trong đời !

Đời là cõi tạm kiếp phù du
Nếu chẳng tu sau sẽ mịt mù
Thôi hãy A Di về với Phật
Ngàn năm hạnh phúc mãi thiên thu !

A Di Đà Phật nơi nương tựa
Tất cả hồn linh của chúng sinh
Ai biết khôn thì mau niệm Phật
Tòa sen ngàn lá Phật cho mình !

Rồi ai cũng thế một thời thôi
Sao ở trên trời cũng đổi ngôi
Rồi ai cũng chết trong đau khổ 
Nếu không tu tỉnh để về trời !

Nam quốc sơn hà Phật hiển linh
Phật thương tất cả độ con lành
Độ cho tất cả là con Phật
Ai quyết tu hành sẽ vãng sanh ! 


TA CÁM ƠN NGƯỜI (CÁM ƠN CÂY NHẬT NGUYỆT)

 
Nhật là ý nghĩa của Ông Trời
Nguyệt là Trăng đó bạn đời ơi
Con cám ơn Trời con hết bịnh
Nên con quỳ lạy Đấng Cha Trời 

Cha Trời ban phước thế gian đây
Sản sinh cây thuốc cõi trần ai
Là cây thần dược cho nhân loại
Trị khắp nhân gian khắp vạn loài !

Ta nay quỳ lạy cám ơn Người
Cây thuốc Thần Tiên cứu mọi người
Bất cứ bệnh gì đều chữa khỏi
Mề đai vàng ngọc tặng cho Người (cây thuốc)

Là thuốc Thần Tiên cứu thế gian
Là cây Nhật Nguyệt chữa Lâm Sàng
Là Tiên hóa kiếp lâm phàm đó
Cứu bệnh nan y cõi địa đàng !

Người là Thần Dược vạn vạn năng
Cứu nguy mạng sống cõi trần gian
Nên ta quỳ lạy ơn cứu tử
Đầu thai xuống thế cứu tai nàn ! (1)

(1) Ý nói Cây Nhật Nguyệt mà Ông Trời là
Đức Ngọc Đế cho đầu thai là THẦN DƯỢC
VẠN NẮNG để cứu loài người Tai Qua Bệnh
Khỏi nên CTVL thay mặt mọi người mà lạy cây Nhật Nguyệt để tạ ơn Trời !

Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quán thế Âm Bồ Tát   

ĐỜI LÀ CÁT BỤI NGƯỜI NÊN NHỚ CHO

TA LÀ GIÓ LÀ MÂY TRỜI LÃNG TỮ
 
 
 
 
Ta là gió là mây trời lãng tử
Hồn ta ru em ngũ mãi ngàn năm
Ta yêu em người mặt ngọc trăng rằm
Vì em biết ta là chàng thi sĩ
Ta yêu em vườn hoa yêu hoàn mỹ
Vườn tình yêu bát ngát một màu tươi
Ta yêu em trong ánh mắt em cười
Vì ta thấy bóng hình ta trong đó !
Ta yêu em cánh hoa hồng rực rỡ
Em là hoa tình ái để anh yêu
Tình yêu ơi bừng cháy mãi muôn chiều
Ta say đắm môi tình yêu đỏ mộng
Em là đấy là trời cao gió lộng
Là cánh buồm bay bổng khắp trời mây
Em là trăng là nước với ngàn cây
Em xanh lá mắt xanh tình dịu vợi
Em còn đó ánh bình minh chiếu rọi
Cả hồn ta thơ thẩn đắm say yêu
Yêu là gì ai cũng ngất ngây yêu
Không có nó trần gian nầy tận diệt !
 
 

(Mình rất thích Masterpiece nầy CTVL xin tặng
bài thơ tình bất hủ nầy cho toàn thể nhân
loại)
 
 
 
 
Đời là cát bụi
Người nên nhớ cho
Người thời ở trọ
Trong kiếp nhân gian
Đớn đau ngập tràn
Ta đi lang thang
Ôm giấc mơ hoang
Nơi cõi địa đàng
Thê lương !
Đời là cõi đau
Ôi thế gian ơi !
Một kiếp ưu sầu
Mãi mãi còn thương đau
Não nề !
Tình nào hạnh phúc
Rồi tình đau !
Tình nào cao chót vót
Trong nỗi đắng cay
Hay là ngọt ngào !
Tình nào nhớ
Tình nào thương
Tình chỉ là một thuở
Như khói như sương
Xót xa đoạn trường..!
Tình nào đã sống
Rồi tình nào đã chết
Trong bàn tay ai !
Tình nào hạnh phúc lên mây
Rồi tình nào nghe lòng đắng cay
Trong lòng ai !
Trong lòng ai !
Cho ta khóc thương
Một kiếp đọa đày
Tình đã đi rồi
Tình đã phai rồi
Như lá mùa thu
Bay bay và bay bay...
Cho ta đớn đau
Ngàn kiếp lưu đày
Người nên nhớ cho
Người nên biết cho
Chỉ là cát bụi
Chỉ là gió bụi
Mà thôi.......
Chỉ là giả tạm người ơi !
Chỉ là giả tạm người tình của tôi ơi !
Cho ta đớn đau ngàn kiếp trong đời !
 

TA CHỜ TRĂNG LÊN

 
Ta đi trong nắng trong mưa
Ta nằm ta ngủ ta chờ trăng lên
Trăng luôn soi sáng triền miên
Ánh trăng đẹp quá dịu hiền biết bao
Trăng còn sáng mãi trời cao
Sáng soi trời đất một màu thanh thiên
Cõi trần gian đến cõi tiên
Ai ai cũng ngắm trăng ghiền mà mê
Đêm trăng sáng tỏ lối về
Ngàn năm là mối đam mê loài người
Trăng làm cho đẹp đất trời
Ngàn năm vẫn thế trăng cười với ta !
Trăng còn lấp lánh vườn hoa
Những đêm trăng đẹp ai là bên nhau
Hoa lan hồng trắng hoa đào
Tình hoa như bướm như sao trên trời
Trăng còn sáng mãi muôn đời
Ngàn năm vẫn thế rạng ngời trần gian
Những đêm gió thổi mây ngàn
Để ta ngồi đó mơ màng với trăng..! 
 
 
 
PHÔI PHA
TA ĐI MỘT SỚM XUÂN TÀN 
RỒI HOA CŨNG HÉO HÈ SANG CŨNG BUỒN
RỒI ĐÂY TRỜI ĐẤT MƯA TUÔN
MƯA ƠI LẠNH LẼO TA BUỒN MÌNH TA
NGƯỜI VỀ DÁNG NGỌC KIÊU XA
BỎ TA Ở LẠI TA MÀ ĐỚN ĐAU
SOI GƯƠNG TA THẤY ƯU SẦU
SẦU NAY TA ĐÃ CHẤT CAO ĐẾN TRỜI
CHỈ LÀ MỘT THUỞ NGƯỜI ƠI
TRĂM NĂM CŨNG HẾT AI RỒI CŨNG ĐI
TRẦN GIAN LÀ CÕI BIỆT LY
TÌNH YÊU RỒI CŨNG SẦU BI LỆ TRÀN
KHÔNG CHI NƠI CÕI TRẦN GIAN
GỌI LÀ VĨNH CỬU MUÔN NGÀN NĂM SAU !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét