Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

THƠ TÌNH YÊU 6

RỒI TÌNH YÊU ĐẾN

RỒI TÌNH YÊU ĐẾN
KHI TÌNH YÊU ĐẾN TA NẰM NGỦ
TRONG GIẤC MƠ MÀNG MỘNG DƯỚI TRĂNG
TA ĐÃ BAO LẦN TA NGÓNG ĐỢI
CHO MƯA TRÀN NGẬP CÕI THIÊN ĐÀNG !
TA ĐÃ YÊU RỒI AI BIẾT ĐÂU
TRONG MƠ NẰM MỘNG VỚI CHIÊM BAO
TA THẤY TRỜI ƠI TA ĐÃ THẤY
MỘT NÀNG XINH ĐẸP BIẾT LÀ BAO !
RỒI TA NẰM ĐÓ MÃI MƠ MƠ
MƠ ĐỂ RỒI MƠ VỚI ĐỢI CHỜ
TÌNH ĐẾN RỒI ĐI TÌNH LẠI ĐẾN
TA NGỒI MƠ MỘNG ĐỂ LÀM THƠ !
LÀM SAO TA HIỂU ĐƯỢC TÌNH YÊU
NÓ ĐẾN CÙNG TA MỘT BUỔI CHIỀU
TA CHẾT BÊN NGƯỜI TA MÃI CHẾT
BỞI TA SAY ĐẮM CHỈ VỈ YÊU.....! ( 8 PHÚT)

TẠO HÓA BÀY CHI CUỘC ÁI ÂN

Tạo hóa bày chi cuộc ái ân
Để cho đau khổ khắp trần gian
Tình là hệ lụy là đau đớn
Ai đã từng yêu cũng thở than !

Trời sinh ta đó để ta yêu
Để nhớ và thương những buổi chiều
Ai đã từng yêu đều phải biết 
Buồn vui hạnh phúc biết bao nhiêu !

Tình là một giấc mơ trần thế
Ai lớn lên rồi cũng phải yêu
Cô đơn để mắt rơi thành lệ
Khổ đau nhiều quá đến muôn chiều !

Dù biết là yêu là để khổ
Dù cho có khổ cũng yêu yêu
Thà khổ vì yêu hơn phải khổ
Trăm năm buồn quá lạnh đìu hiu !

Làm sao định nghĩa chữ tình yêu
Nó đến cùng ta một buổi chiều
Không thể nào đâu ta biết trước
Nghe lòng say đắm biết bao nhiêu !

Nào ai biết được chữ tình yêu
Ngây ngất bên nhau một buổi chiều
Rồi để hồn bay theo gió thoảng
Một chiều mưa lạnh gió hiu hiu..!

TRĂNG MƠ

TRĂNG MƠ
TRĂNG ƠI ĐỪNG CÓ TRĂNG TÀN
ĐỂ TA NGỒI ĐÓ MƠ MÀNG BÊN EM
ĐỂ NGHE NHỊP ĐẬP CON TIM 
TIM TÌNH YÊU ĐÓ IM LÌM BÊN AI
TÌNH CÒN NGẬP NẮNG CƠN SAY
TRĂNG CÒN SÁNG MÃI NGẤT NGÂY TRĂNG VÀNG
TRĂNG CÒN TRONG NƯỚC TRĂNG TAN
TRĂNG CÙNG CÁ LỘI LANG THANG BIỂN TÌNH
GIÓ ĐƯA LÀN SÓNG RUNG RINH
TRĂNG ƠI TRĂNG HỞI CHO MÌNH NHỚ NHUNG !
GIÓ MƯA GIỜ QUÁ LẠNH LÙNG
TRĂNG ƠI TRĂNG HỞI TA CÙNG GIÓ BAY !
NGÀN NĂM VỚI ÁNH TRĂNG SAY
TA NẰM DƯỚI ÁNH TRĂNG ĐẦY TA MƠ.....!

KHI YÊU

Khi yêu ta chẳng nói gì
Chỉ nghe tiếng nói thầm thì anh yêu 
Khói sương mờ nhạt buổi chiều
Như cơn gió thoảng như diều lên mây
Tình yêu là ngất là ngây
Tình yêu là đắm là say bên nàng
Bến yêu thương bến địa đàng
Tình yêu là giấc mộng vàng thế nhân
Ngàn năm ơi hởi ngàn năm
Người ta đã chết bao lần vì yêu
Yêu là như thế là yêu
Yêu là đau khổ rất nhiều vì ai
Tình yêu là đắm là say
Thế nhân ai cũng miệt mài vì yêu !
Yêu là như thế là yêu
Đố ai biết được tình yêu là gì !
Tình ly biệt tình biệt ly
Dù yêu có khổ ai thì cũng yêu
Yêu là như thế là yêu
Bên nhau ấm áp những chiều mưa rơi..!
 

TÌNH CÂM NÍN

Tình là câm nín ai ơi
Thơ nay chẳng khóc thơ cười vì đau
Ngàn năm trước ngàn năm sau
Thu còn bay mãi xôn xao lá vàng
Chiều nay mây gió thênh thang
Chim về tổ ấm tìm đàn trên cao
Xuân về hoa trổ muôn màu
Hè sang lại đến mưa rào ai ơi !
Mưa còn mưa mãi ngàn nơi
Heo may lạnh giá thu cười với ta
Để ta nhìn ánh trăng tà
Sông trăng lạnh giá mình ta lại buồn
Đông về giá buốt mưa tuôn
Nghe mưa rơi rớt cho buồn bay cao 
Ngắm trăng rồi lại ngắm sao
Trăng soi bóng nước trăng sầu muôn trăng 
Trăng còn lơ lững ngàn năm
Nhớ trăng ta nhớ chị Hằng ta mơ..!

Thứ Năm, ngày 04 tháng 6 năm 2015

BUỒN ƠI BUỒN LẮM TA BUỒN

BUỒN ƠI BUỒN LẮM TA BUỒN

BUỒN ƠI BUỒN LẮM TA BUỒN 

KHÓC NHƯ LỆ ĐỔ MƯA TUÔN CUỐI TRỜI 

MƯA ƠI ĐỪNG CÓ RƠI RƠI 

MƯA CHI MƯA MÃI CHO TÔI LẠI SẦU

TRÓT SINH NHẦM CÕI THƯƠNG ĐAU

CHO TÔI ĐAU KHỔ XANH XAO HÉO TÀN 

TÌNH NÀO SUM HỢP CŨNG TAN 

HOA NÀO NHAN SẮC CŨNG TÀN THẢM THÊ 

ĐỜI ƠI LÀ MỘT CƠN MÊ 

TRĂM NĂM AI CŨNG ĐI VỀ MÀ THÔI

CHỈ LÀ CÁT BỤI AI ƠI

AI AI RỒI CŨNG MỘT ĐỜI CHÓNG QUA

TRĂM NĂM TRONG KIẾP NGƯỜI TA

HOA NÀO CŨNG ÚA ĐỜI TA CŨNG TÀN !

Thứ Tư, ngày 03 tháng 6 năm 2015

TRĂM NĂM ĐỜI CÓ BAO LÂU

Trăm năm đời có bao lâu
Chỉ là một giấc chiêm bao chóng tàn
Chỉ là mộng mỵ mơ màng
Thế gian là cõi ngập tràn lệ rơi !
Trăm năm một kiếp con người
Đời là biển khổ ai người biết không
Trăm năm trong cõi trần gian
Rồi ai cũng phải điêu tàn mà thôi
Đau thương nhiều lắm ai ơi
Sầu thương trăm lệ kiếp đời phù du
Đời ơi là một cõi mơ
Mơ tiền mơ bạc và mơ sự đời
Trăm năm ơi ! Một cuộc đời !
Chỉ là giả tạm một thời mà thôi
Có chi bền chặc kiếp người
Dứt hơi là hết một đời cũng xong
Trăm năm lắm cảnh đau lòng
Giàu sang danh vọng tay không sau cùng
Buổi ra đi ấy lạnh lùng
Đơn thân độc mã mịt mùng thảm thê 
Trăm năm rồi cũng biệt ly
Vợ con bỏ lại có gì mang đi !
Đời là một kiếp sầu bi
Đau thương nhiều quá biệt ly cõi này
Trăm năm trong cõi trần ai
Chỉ là một thuở không dài người ơi 
Đau thương cho một kiếp người
Như cơn gió thoảng một đời chóng qua !
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét