Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2016

THƠ TẶNG CÁC CỤ TRÊN 80

YÊU LÀM SAO NỖI NỮA MÀ YÊU
tặng cho các cụ 80
Yêu làm sao nỗi nữa mà yêu 
đi còn không vững gió còn xiêu
lom khom dưới trướng tay chèo chống
cặm cụi trên bà cụ nói yêu..!
thôi hết còn đâu thời quyết liệt
chẳng còn chi nữa để mà yêu
mắt mờ tai điếc chân quờ quạng
Ôi đã một thời ông quá yêu....!
Ông buồn vì tuổi đã qua đông
Tuổi của buồn đau ngọn lửa lòng
Lửa yêu đã tắt tình yêu hết
Hết rồi thôi hết chuyện chơi ngông !
Ông chợt nhìn ai mãi thở dài
Còn đâu say đắm đắm cùng say !
Còn đây giấc mộng tình dang dở
Gối mõi lưng còng gió muốn bay !
Bổng dưng lệ chảy trên tròng mắt
Mắt cũng mờ phai bởi héo gầy
Biển khổ trời ơi là biển khổ
Đời người ví tợ lá mơ phai....!
Ông khóc vì ai ông mãi khóc
Khóc thương người ấy cũng phai tàn
Còn đâu một thuở ưa ngà ngọc ?
Chợt nhìn hoa úa lúc trăng tan !
Ông nhớ người xưa nhớ người xưa
Đẹp như hoa nở tuổi còn tơ
Cành hoa biết nói xinh như mộng
Nay hết rồi em đã xóa mờ....!

Đây là bài thơ triết học tâm lý xã hội thực tiễn
cho tất cả loài người mà tất cả ai cũng đau khổ
vì cuộc đời ngăn ngủi trong kiếp nhân sinh và
đau khổ vì tình yêu, vì sắc đẹp rồi ai cũng phai tàn
trong nỗi đau thương và nuối tiếc cho hết cả một
cuộc đời cho đến chết cũng không thể nào quên
cho dù ta có cố quên ! Bởi vì :

Cái thủa ban đầu lưu luyến ấy
Nghìn năm không dễ mấy ai quên !
(Đại Văn Hào và Thi Hào Thế Lử Nguyễn Thứ Lễ)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét