Thứ Hai, 3 tháng 10, 2016

NHỮNG BÀI THƠ TÌNH LÃNG MẠNG KHÓ QUÊN !

RỒI MƯA RỒI NẮNG !


MƯA ƠI MƯA HỞI TRẦN GIAN
MƯA CÒN MƯA MÃI MƯA TÀN LÁ BAY
VÌ MƯA LẠNH LẼO LÂU NGÀY
NẮNG NAY LẠI ĐẾN NẮNG SAY VỚI TÌNH
NẮNG LÊN TỪ LÚC BÌNH MINH
SƯƠNG CÒN ĐỌNG LẠI TRÊN CÀNH LÁ MƠ
TÌNH NÀO TÌNH CHẲNG MƠ MƠ
BƯỚM NÀO BƯỚM CHẲNG GIĂNG TƠ ÁI TÌNH
HOA CÒN ĐẸP BƯỚM CÒN XINH
HOA RUNG CÁNH BƯỚM CHO MÌNH NGẨN NGƠ
CHO AI NHUNG NHỚ ĐỢI CHỜ
BƯỚM ƠI BƯƠM HỞI KÉO TƠ XONG RỒI
TƠ DUYÊN MỘT KIẾP CON NGƯỜI
ONG TƠ BÀ NGUYỆT XÂY ĐỜI LỨA ĐÔI
TÌNH YÊU LÀ THẾ AI ƠI
KHI VUI MUỐN KHÓC KHI CƯỜI LẠI ĐAU
TÌNH YÊU AI BIẾT VÌ SAO
TƠ DUYÊN TRỜI ĐỊNH AI NÀO BIẾT CHĂNG
CHO AI AI ĐÓ MƠ MÀNG
NHỚ TRĂNG NHỚ NƯỚC NHỚ NÀNG MÌNH YÊU ! 




ĐỜI LÀ ẢO TƯỞNG !
]
TÔI SỢ THỜI GIAN SỢ THỜI GIAN
SỢ LẮM AI ƠI SỢ LÁ VÀNG
SỢ TUỔI MÙA THU PHAI SẮC THẮM
RỒI MÙA THU ÚA LÚC ĐÔNG SANG !
TRỜI ƠI TÔI CHÁN CÕI TRẦN GIAN
CHÁN LẮM NGƯỜI ƠI CÕI ĐỊA ĐÀNG
TÔI SỢ THỜI GIAN QUA RẤT CHÓNG
CHỈ LÀ ẢO TƯỞNG VỚI MƠ HOANG !
TỒI ĐÃ SANH RA Ở CUỘC ĐỜI
ĐAU THƯƠNG NHIỀU QUÁ NGẬP LÒNG TÔI
HỢP TAN TAN HỢP ĐỜI ĐAU KHỔ
ÔI CÕI PHÙ DU MỘT KIẾP NGƯỜI ! (5 PHÚT )


THƠ TÌNH YÊU BẤT TỬ !


THƠ ĐÃ CHÁY TRONG TIM TÌNH BỐC LỬA
ĐỂ HỒN THƠ MUÔN THUỞ MÃI CÒN VANG
EM BIẾT CHĂNG TRONG MỘT TRÁI TIM VÀNG
CÒN MÃI MÃI MỘT NÀNG THƠ TRONG ĐÓ !

TÌNH LÀ NHỚ LÀ THIÊN THU VẠN THUỞ
TÌNH LÀ YÊU RỘNG MỞ TRÁI TIM YÊU
TÌNH LÀ SAY LÀ ĐẮM MÃI MUÔN CHIỀU
LÀ NGÂY NGẤT BỞI VÌ YÊU SAY ĐẮM

EM CÓ BIẾT MÂY MÙA THU ẢM ĐẠM
BỞI TRỜI THU XAM XÁM CẢNH HOÀNG HÔN
GOM MUÔN THƠ TÌNH ÁI Ở TRONG HỒN
THƠ BẤT TỬ VÀ TÌNH YÊU BẤT DIỆT

YÊU LÀ THẾ BỞI TÌNH YÊU QUYẾT LIỆT
NÊN LOÀI NGƯỜI CÒN MÃI BỞI VÌ YÊU
ĐỂ TRONG LÒNG KHÔNG CÒN THẤY QUẠNH HIU
RỒI NHỚ NHỚ AI NGƯỜI TA YÊU DẤU

EM LÀ ĐẤY LOÀI HOA THƠM NGỌC THẢO
ĐỂ CHO TA NGỒI ĐÓ MỘNG CÙNG MƠ
VÀ MUÔN ĐỜI THƠ MÃI CŨNG LÀ THƠ
NÊN LÀ THẾ THƠ TÌNH YÊU BẤT TỬ !

ĐỜI CHỈ LÀ TRĂM NĂM SAO LÀ ĐỜI KHÔNG PHẢI NGÀN NĂM !


Đời chỉ là trăm năm
Sao là đời không phải ngàn năm
Đời chỉ là trăm năm
Nên ta buồn đời biết bao năm
Đời chỉ là trăm năm
Nên ta sầu ngàn kiếp xa xăm
Đời chỉ là trăm năm
Nên ta buồn ta khóc âm thầm
Đời chỉ là trăm năm
Nên cuộc tình đời hay dở dang
Đời chỉ là trăm năm
Mà ta thì muốn sống ngàn năm
Đời chỉ là trăm năm
Nên ta nằm ta khóc liên miên
Ta sầu đời tình hay đảo điên
Nên ta buồn ta khổ thường xuyên
Đời chỉ là trăm năm
Ôi cuộc đời sao quá vô duyên
Nên ta buồn ta khóc như điên
Đời chỉ là trăm năm
Mà ta thì muốn sống triền miên
Để khi buồn ta yêu liên miên
Nhưng mà đời ngắn đến vô duyên
Nên ta buồn đời ơi liên miên.......
Đời chỉ là trăm năm
Ước sao đời sẽ là ngàn năm
Đời chỉ là trăm năm
Nên ta ngồi ta khóc âm thầm
Ta khóc thương cho
Một kiếp tơ tầm
Rất là ngắn ngủi
Cho ta lầm lủi
Trong nỗi đau thương
Xót xa đoạn trường
Trong cuộc đời
Quá nhiều đau thương
Ôi thế nhân ơi !
Ta đã chán chường
Cái cõi vô thường
Chỉ là trăm năm !
Mà sao mà sao đớn đau
Vì cuộc đời không phải ngàn năm ?
Ta ước mong ngàn sau
Cuộc đời sẽ không còn thương đau
Cho loài người sống lâu...ngàn ngàn năm...
Để yêu thương nhau
Trong kiếp con tằm......!
Ta sẽ là người...............
Ta sẽ là người...............
Sống lâu........ngàn năm........
Người ơi !


(Đây là tác phẩm bất hủ và vĩ đại nhất của loài người vì nó nói lên những khao khát sống lâu để yêu thương trong trái tim nhân loại và là có thể
sáng tác bài thơ này thành nhạc để hát cho loài người muôn ngàn thế hệ tiếp theo sau ! Tôi tin rằng nếu ai tu hành tại gia và có một trái tim hoàn toàn trong sạch và thánh thiện (goodness) sẽ được sống trong thời kỳ mà Đức Di Lạc ra đời cho đến mười ngàn tuổi thọ và trong một cảnh quan cực kỳ hạnh phúc vào thời kỳ sắp đến)


 SỨC MẠNH CỦA ĐỒNG TIỀN

TIỀN LÀ SỨC MẠNH CỦA TRẦN GIAN
SỨC BẬT LÒ XO CÕI ĐỊA ĐÀNG
KHÔNG CÓ ĐỜI TA LÀ PHẢI KHỔ
KHÔNG TIỀN KHÔNG BẠC PHẢI NHĂN RĂNG !

TIỀN LÀ SỨC MẠNH CÕI TRẦN AI
AI CŨNG LĂNG XĂNG CHỮ HOẠNH TÀI
CÓ BẠC CÓ TIỀN LÀ CÓ CẢ
TRẦN GIAN HẠNH PHÚC CHẲNG THUA AI !

TIỀN LÀ SỨC MẠNH CỦA ĐỜI TA
KHÔNG CÓ TIỀN LÀ PHẢI KHÓC LA
KHÔNG CÓ LÀM SAO MÀ SỐNG ĐƯỢC
ĐÓI ĐAU KHÔNG THUỐC PHẢI RÊN LA !

BẠC TIỀN TIỀN BẠC TIỀN TIỀN BẠC
BẠC BẠC TIỀN TIỀN BẠC BẠC TIỀN
BỞI THẾ NÊN NGƯỜI GÂY CHUYỆN ÁC
RỐI REN THẾ GIỚI TRỞ NÊN ĐIÊN !

THẾ GIỚI NGÀY NAY ĐÃ SẮP ĐIÊN
BỞI VÌ HAI CHỮ BẠC VÀ TIỀN
HƠN THUA CHÉM GIẾT TRÊN TRẦN THẾ
TÀN SÁT CÙNG NHAU NHƯ LŨ ĐIÊN !

TIỀN LÀ MÁU HUYẾT CỦA ĐỜI THÔI
NHÂN THẾ AI ƠI PHẢI KHÓC CƯỜI
CÓ BẠC CÓ TIỀN LÀ CÓ CẢ
CÓ CƠM CÓ GẠO CÓ ÔNG TÔI !

TIỀN LÀ SỨC MẠNH CẢ NGÀN NĂM
CÔNG ĐỨC TU XƯA SÁNG TỢ RẰM
KIẾP TRƯỚC NHỜ TU NÊN HẠNH PHƯỚC
KIẾP NẦY SUNG SƯỚNG SUỐT QUANH NĂM ! (15 PHÚT)

15/11/2014

 ĐỜI LÀ ẢO TƯỞNG

TÔI SỢ THỜI GIAN SỢ THỜI GIAN
SỢ LẮM AI ƠI SỢ LÁ VÀNG
SỢ TUỔI MÙA THU PHAI SẮC THẮM
RỒI MÙA THU ÚA LÚC ĐÔNG SANG !

TRỜI ƠI TÔI CHÁN CÕI TRẦN GIAN
CHÁN LẮM NGƯỜI ƠI CÕI ĐỊA ĐÀNG
TÔI SỢ THỜI GIAN QUA RẤT CHÓNG
CHỈ LÀ ẢO TƯỞNG VỚI MƠ HOANG !

TỒI ĐÃ SANH RA Ở CUỘC ĐỜI
ĐAU THƯƠNG NHIỀU QUÁ NGẬP LÒNG TÔI
HỢP TAN TAN HỢP ĐỜI ĐAU KHỔ
ÔI CÕI PHÙ DU MỘT KIẾP NGƯỜI ! (5 PHÚT


TƯƠNG TƯ 

Người về người nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hàm răng người cười
Nhớ mây nhớ nước chân trời
Nước còn luân chuyển muôn đời không ngưng
Người về người có bâng khuâng
Ta về không ngủ bao lần tương tư
Tay ta nắm lấy lòng thơ
Dải tung như lụa ngập bờ thương yêu
Trời cao còn đọng bóng chiều
Gió sương còn đó tình nhiều như trăng
Tình cao đến tận cung Hằng
Như mưa tháng tám ngập tràn đại dương
Tình yêu như khói như sương
Như chim ngàn cánh thiên đường trên cao
Như trời lấp lánh muôn sao
Như hoa với bướm xôn xao giọt tình
Tình yêu trên khắp hành tinh
Tình nào cũng đắm tình nào cũng say
Nếu còn trái đất lăn quay
Thì tình còn mãi ngất ngây nồng nàn
Tình yêu nơi cõi địa đàng
Muôn đời còn mãi thế gian cõi nầy
Vì đây là cõi trần ai
Luân hồi sanh tử còn hoài ai ơi
Nên thơ tình ái rực trời
Thơ còn bay mãi sáng ngời như sao
Tình yêu là cánh hoa đào
Nên người nhân thế ngày nào cũng yêu
Sinh sôi nẩy nở cho nhiều
Đời vui là thế cô liêu lại buồn...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét