Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

Cá sấu Nam Mỹ !

Tuyệt quá, không thể tin nổi lại được hồi âm nhiều đến vậy,
Anh là người mang hồn thơ của tất cả các nhà thơ tình từ bao kiếp đến với hiện tại. Cá Sấu xin tỏ lòng cảm kích trước Anh. CSNM.

Thơ yêu như nước mắt tràn,
Tình thiên thu mãi không tan trong đời,
Bất ngờ được đọc thơ người,
Nghe như tả hộ bao lời trong tim.
Cám ơn nhà thơ BL. CSNM


Mai Bác sĩ vừa bình luận về bài viết của bạn trên Yahoo! Blog
Để thấu hiểu Triết học trước hết phải hoài nghi. Để đến được với Tôn giáo phải có đức tin. Còn người Thi sĩ thì đến với Tình yêu bằng xúc cảm, đam mê, mơ mông thái quá. Tình yêu càng Thơ Hóa bao nhiêu, đau khổ càng đi tới điểm tột cùng bấy nhiêu. Nhưng chính từ nỗi thống khổ tột cùng đó NÀNG THƠ được sinh ra !!! Baolocmauritce yes ? or no ?
Ok ! Doctor ! very exact to comment so ! I really compliment you . You are a prodigy of having such as a great brain with a wonderful intelligence to be able
to understand me insideout likewise.( Cung Trầm Vũ Lang )
Khuya Sao vừa trả lời bình luận của bạn trên Yahoo:
mưa ơi mưa mãi cho lòng ta đau mưa rằm tháng bảy mưa ngâu rồi mưa tháng tám ngập sầu nhân gian mưa còn rơi mãi địa đàng lòng ta còn mãi nhớ nàng như mưa Bao Loc - Thật là tài hoa .
Bui Thang Thang vừa trả lời bình luận của bạn trên
ĐC thật cảm phục anh Bảo Lộc ,xuất khẩu thành thơ ,văn chương cao siêu ,thơ phú ngọt ngào ,đễ đọc ,dễ hiểu và đủ các thể thơ ,lại còn biết viết nhiều thứ tiếng .Đúng là nhân văn đất Việt ,chúc mừng anh .
Cám ơn Bạn yêu thơ, thơ tình bạn vút cao trên bầu trời xanh và nghe thật vĩ đại !
Cung Trầm Vũ Lang xin chân thành cám ơn Phan Khánh và họa bài thơ phía dưới.
Tôi là Chúa Tể của Tình yêu
Lệ của đau thương ngập nhửng chiều
của nắng hoàng hôn vừa chợp tắt
sương thu mờ mịt gió hiu hiu....
Tôi là Chúa Tể của đau thương
của khóc vì yêu bởi má hường
của lá thu sầu bay phất phới
của nàng trinh nữ lệ tình vương...
Tôi là sương khói của trời cao
như lá thu kia đã đỗi màu
xin nắng thu ơi đừng chiếu rọi
lạnh hồn thơ quá lệ thương đau...
tôi là mây nước của trùng dương
để lạnh hồn thơ tôi khóc thương
ôi kiếp con người sao ngắn ngủi
nghe tim đau nhói lệ đêm trương..
Tôi mãi là tôi với vẩn vơ
đau thương nhiều quá hóa ra khờ
hồn tôi buốt giá trong sương lạnh
khi bóng chiều hôm bay phất phơ ..!
Ban yeu Tho vừa bình luận về bài viết của bạn trên Yahoo! Blog
MƯA TÌNH DIỄM LỆ
Tôi đã đứng ngất ngây
Dưới mưa tình diễm lệ
Tôi đã nghe vang vọng
Lời yêu vút ngang trời Nghe nhịp đập con tim
Như sóng vỗ trùng khơi
Tuôn chẩy mãi cùng thời gian bất tử
Bảo lộc hỡi xin đừng buồn nữa
Hãy bùng lên tan chảy tình yêu
Thành muôn chấm sáng trong vũ trụ
Trôi mênh mang xô tắt ngân hà
Để vừng dương không kiêu hãnh nữa
Vì đã có ta là chúa tể của tình yêu....


Truong Minh Tuan vừa bình luận về bài viết của bạn trên Yahoo! Blog
Ôi, nhà thơ dịu dàng ưu tú của tôi …
Chiều thu nay hồn thơ sao mà tha thiết quá ! Đã vút lên những TÌNH KHÚC THU CA THẬT TUYỆT VỜI… Phải tặng bạn tôi một vần thu thơ mới đc… _____


Chiều nay lá khẽ thu bay
Cho lòng ta nữa đắm say lạ lùng
Tiếng thu e ấp ngại ngùng
Yêu em nhìu lắm, có cùng anh không ! …
Mây ngàn vun vút từng không
Nắng thu dào dạt mênh mông ánh vàng
Gió đâu tung khẽ tóc nàng
Hương thu ngào ngạt mơ màng nữa đây… …
Kìa ai lấp ló hàng cây
Chỉ nghe tiếng lá mà ngây thế này
Lung linh tươi thắm chưa này
Dang vòng tay ấm.. “đây này.. em đây !!! … hihi…. 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét