Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

HẾT RỒI TUỔI THƠ ƠI !



Ta ngồi đây khóc bằng thơ
Sông trăng đã lặn, tình mơ đã tàn
Trăng xưa giờ bể mộng vàng
Để ta ngồi đó mơ màng với thơ..!

Nhớ người trong mộng ta mơ
Đớn đau nhiều lắm tình khờ gió bay...
Tình xưa giờ mọc cánh bay
Như chim lìa cánh như cây lìa cành !

Như là giọt nước long lanh
Như là giọt nắng trên cành dễ tan
Còn đâu một giấc mộng vàng
Cho tôi ngồi ngắm hoa tàn lá rơi...!


Gió ơi về cõi xa vời
Đưa ta đến đó với người ta yêu
Nước mây ngàn cánh chim chiều
Trở về tổ ấm,tiêu điều mình ta !

Biết bao thỏ lặn ác tà (ý thơ Nguyễn Du)
Tình nay giờ đã chia xa mất rồi
Nàng làm đau đớn lòng tôi
Cho tôi ngồi đó nhìn trời bao la...

Sanh chi trong kiếp người ta
Yêu chi cho lắm để mà khổ đau 
Tình yêu là một khối sầu
Là mây là nắng trong bầu trời xanh

Tình như mặt nước long lanh
Tàn rồi một giấc mộng lành xưa xa
Tàn rồi một giấc mơ hoa
Biệt ly là hết tình xa dặm ngàn...

TÀN RỒI MỘT GIẤC MƠ HOA (TK2)



Tàn rồi một giấc mơ hoa
Bởi yêu nên khổ tình là dây oan
Chỉ là một giấc mơ hoang
Thiên đàng dươi thế đã tàn như mưa...

Biết bao giờ đến bao giờ
Biệt ly là hết tình khờ đã tan
Tình là một giấc mơ hoang
Để ta ôm giấc mộng vàng ta đi..!

Kể từ ngàn ấy biệt ly
Trăm năm là hết mong gì thấy nhau
Tình yêu là một khối sầu
Ngàn năm còn đó nỗi đau khôn cùng..!

Mưa ơi đừng có lạnh lùng
Mưa đừng mưa nữa ta khùng với mưa
Ta khùng ta lại viết thơ
Thơ điên ta viết bao giờ mới xong !

Ta nay ta đốt lửa lòng
Lửa tình yêu cháy bềnh bồng trong mơ
Tình xưa giờ đã thành thơ
Cháy lên ngọn lửa tình xưa đã tàn...

Đêm nay ngồi ngắm thu tàn
Nhớ mùa thu cũ bàng hoàng xót xa
Trăm năm đời quá phong ba
Nhơ thương nhiều quá đậm đà đau thương

Gởi tình cho gió muôn phương
Cho hoa mới nở trong vườn tình yêu
Tình còn trong nắng mưa chiều
Nghe hồn lạnh buốt tình nhiều hơn trăng...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét