Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

TA NGÔI ĐÂY


Cám ơn ai đó bạn lòng
Là tình tri kỹ màu hồng thiên thu
Thơ giờ như lá mùa thu
Thơ bay theo gió vi vu lá vàng
thu nằm trong mộng bàng hoàng
thơ bay với gió thơ tan với rừng
cùng trời cuối đất mênh mông
như chim ngàn cánh muôn trùng biển khơi
long lanh như ánh mặt trời
ngàn năm tỏa sáng đời đời kết thân
tình xa ta lết lại gần
hẹn ngày gặp gỡ bâng khuâng rượu tràn..
thơ yêu không bán bạn hàng
để ta đem đến tặng Nàng Thơ Yêu...
bởi thơ si quá bóng kiều
để ôm ai đó tình nhiều như mây
để hôn người đẹp ta say
ta còn hôn mãi ngực đầy của em
như trăng còn sáng bên rèm
ánh trăng lấp lánh ta thèm yêu ai
trời ơi ta đã ngất ngây
tình ta bốc cháy đêm nầy cùng em
bởi em là ánh trăng đêm
ru hồn ta đó êm đềm trong trăng...
đã yêu và chết vì nàng
ta còn chết mãi trên nàng ta yêu...!
ta say nhan sắc mỹ miều
ngất ngây vì cái yêu kiều tiểu thơ
nàng là tất cả trời mơ
nàng là cả một rừng thơ ái tình
chỉ vì hương sắc em xinh
nên ta nằm mộng thấy mình đang yêu...

(15 phút cho An Tôn Nguyễn Hồng Thứ tình anh em
tri kỹ )


TA NGỒI ĐÂY (TK4)

Ta ngồi đây ngắm mưa rơi
Mưa còn mưa mãi cho đời giá băng
Gió bay về cõi sông Hằng
Gió ơi lạnh quá tình tan mất rồi !

Ta ngồi đây nhớ một người
Ta ngồi đây ngắm mây trời làm thơ
Để hồn thơ mộng thơ mơ
Để thơ nhung nhớ tình hờ gió bay...

Cho thơ về cõi Thiên Thai
Như xưa Lưu Nguyễn mộng đầy mơ tiên
Cho ai ai đó cũng ghiền
Nên ta ngồi viết triền miên cho đời..!

Thơ giờ tung cánh ngập trời
Thơ bay với gió thơ cười với trăng
Ôm thơ đem bán bạn hàng
Bán thơ như cá tràng giang chợ đời !

Tôi yêu người ! - Tôi yêu đời !
Nên tôi ngồi viết cho đời ngàn năm...

Thơ ơi đẹp tợ trăng rằm

Trăng in đáy nước trăng nằm trong trăng...


TA NGỒI ĐÂY (TÌNH KHÚC THỨ NHẤT)


Hãy cố yêu nhau mà sống
Lâu rồi cuộc đời cũng qua (Vũ Thành An)

Ta ngồi đây ngắm mây trời
Ta ngồi đây khóc với đời bằng thơ
Đàn ta nắn nót cung tơ
Thơ ta âm điệu u ơ với tình !

Ta ngồi đây khóc một mình
Khóc đời ngắn ngủi chữ tình rã tan
Ta còn đây ở trần gian
Thơ ta để lệ tuôn tràn như mưa...

Ta ngồi đây chỉ là mơ
Khóc cho một kiếp tình hờ gió bay...
Ta còn đây ở trần ai
Khóc cho thế giới ngập đầy thương đau !

Ta ngồi đây ngắm trăng sao
Mà nghe gió thổi lao xao nắng chiều
Ta buồn trong nắng đìu hiu
Bóng chiều buông xuống tiêu điều xót xa !

Ta ngồi đây ngắm muôn hoa
Rồi hoa cũng héo đời ta cũng tàn
Ta ngồi đây ngắm trăng tan
Sương rơi lá rụng bàng hoàng với thu..!

Ta ngồi đây khóc hu hu...
Gió giông bảo tố mịt mù hoa rơi...
khóc cho ai một kiếp người
Khóc cho người đó một đời cũng qua....!


TA NGỒI ĐÂY (TK3)

Ta ngồi đây ngắm trăng mơ
Trăng treo lơ lững trăng chờ đợi ai
Trăng trôi trong nước ngập đầy
Trăng cùng cá lội trăng say với tình !

Cá yêu nhiều quá bên mình
Tình yêu là thế ái tình là đây
Cá vui cá lội từng bầy
Nhấp nhô ngọn nước chiều say ánh hồng

Thủy triều lên xuống bềnh bồng
Cá vui cá lội mênh mông một trời
Nở nào giết cá người ơi
Cá đang yêu đó ai người biết không !

Trên trời còn có chim muôn
Chim bay ngàn cánh chim buồn hay vui
Nghe chim hót chạnh lòng tôi
Nhớ ai ai nhớ ngậm ngùi vì yêu !

Buồn trông mây nước buổi chiều
Tung mây lướt gió đìu hiu trở về
Tình chim một nỗi đam mê
Trở về tổ ấm tình quê ấm lòng..!

Còn mưa còn nắng mây hồng
Thì còn chim đó mặn nồng bên nhau
Chim muôn đủ sắc đủ màu
Với cùng muôn thú con nào cũng yêu....

Rồi ta ta cũng yêu yêu...
Tình ta còn mãi bóng kiều ta mơ.....
Rồi tình yêu đã thành thơ
Cho ai ai đó cũng ngơ ngẫn lòng.....


TA NGỒI ĐÂY (TK2)

Ta ngồi đây ngắm mưa thu
Gió mưa lành lạnh sương mù ban mai
Tình yêu giờ đã phôi phai
Cũng như lá úa vàng bay cuối trời...

Thả hồn về cõi chơi vơi
Để quên để nhớ một thời sắc son
Một thời tuổi mộng còn non
Đó là lứa tuổi thiên đường tuổi thơ..!

Mưa ơi còn đến bao giờ
Tình yêu giờ đã thành thơ hết rồi
Gió chiều buốt giá tim côi
Nghe thơ lạnh quá bên đời quạnh hiu..!

Hoang sơ trong cảnh tiêu điều
Nhớ ai một thuở tình yêu thuở nào
Mùa thu còn lá lao xao
Bay theo với gió tình nào lãng quên !

Nỗi đau còn mãi trong tim
Với bao kỹ niệm còn chìm trong mơ
Thơ ơi tình đã thẫn thờ
Chợt nghe gió đến bây giờ mưa bay...

Ta ngồi đây...-Cõi trần ai
Chỉ là cát bụi phủ đầy thân ta
Hoa nào hoa cũng phôi pha
Cho ta ngồi khóc đến già chưa thôi..!

Đau thương một kiếp con người
Trăm năm là hết một thời cũng qua
Nhớ thương lệ đẩm chan nhòa
Yêu thương một thuở để là ly tan....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét