Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

TRĂNG LẠNH !

Trăng nghĩa là trăng của lạnh lùng
Nghĩa là trăng lạnh với mênh mông
Đêm nay chìm đắm trong sương ảo
Trăng của hồn ta trăng nhớ nhung !

Trăng của hồn thơ với nước mây
Để lòng ngơ ngẩn khói sương bay
Và trăng và nước đêm nay lạnh
Trăng của hồn thơ trăng ngất ngây !

Trăng sáng soi hồn thơ thiết tha
Những đêm thu lạnh gió trăng ngà
Hồn ta là cõi trời sương giá
Trong nỗi đau buồn với xót xa !

Lá đã phai tàn ta khát khao
Hồn ta vơ vẩn ở trên cao
Thu ơi đánh thức hồn thơ dậy
Cho cõi lòng ta bớt hận sầu !

Thơ buồn thơ ói mãi ra thơ
Trong bóng hoàng hôn quá mịt mờ
Mà cõi lòng ta nghe giá buốt
Trong chiều thu lạnh khói sương mơ !

Trời ơi thơ khóc ta cùng khóc
Thơ khóc mình ta thơ với ta
Ta khóc trời ơi ta mãi khóc
Một trời thu lạnh gió mưa sa !

Ta khóc vì ai khóc vì ai
Khi ánh trăng lên suối lệ đầy
Suối của ngàn năm còn chảy mãi
Trong hồn thơ thẩn một chiều say !

Ta đã yêu ai ở cuộc đời
Để tình rạng rỡ đến ly bôi
Như mùa thu úa thay màu lá
Nay đã phai rồi em với tôi !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét